Cứ mùa đông, Lãnh Bái Nhiên lại trở về Kiến Tuyết lâu giữa Mục Tinh Trì. Mục Tinh Trì đúng với tên gọi của nó, giống như một đôi mắt đầy những vì tinh tú, trong vắt, ẩn nhẫn, sâu thẳm. Trong đêm tuyết đổ lại càng như uống hết tinh tú từ trời cao vào trong mắt.
Thời khắc tuyết đổ ở Mục Tinh Trì là lúc Lãnh Bái Nhiên hân hưởng nhất, sảng khoái nhất, cơ hồ cùng với kiếm chiêu hóa thành tuyết vũ. Kiếm của Lãnh Bái Nhiên trong tuyết, là một thứ tinh thần vô cầu, vô lụy, thuần khiết vô song. Danh tiếng, địa vị, tiền tài, kể cả sinh mạng cũng chẳng có ý nghĩa gì với hắn. Tâm tình của hắn trải rộng, cơ hồ kết hợp với sương tuyết thành một thể.
Nửa chừng kiếm chiêu, Lãnh Bái Nhiên dừng lại. Hắn không nghe thấy tiếng bước chân, nhưng cảm thấy được sát khí. Có người đến.
Người mà đến Lãnh Bái Nhiên cũng không nghe được tiếng bước chân, trên đời chỉ có một mà thôi, chỉ có điều kẻ đó luôn biết kiềm chế mình rất tốt. Bao nhiêu năm nay, chưa một lần nào Lãnh Bái Nhiên cảm thấy sát khí từ y phát ra.
Hắn điểm trên băng, quay lại lối vào Tinh Trì thì Lưu Dung đã ở đó. Kiến Tuyến Lâu đâu phải là nơi hắn nên tới lúc này? Lãnh Bái Nhiên thầm nghĩ.
Tin tức Lưu Dung tiếp chiến thư của Tây Phương Ma Giáo giáo chủ vào ngày đông chí đã truyền khắp thiên hạ. Đông chí chính là ngày mai, giờ này họ Lưu lẽ ra đã phải ở Yểm Quỷ nhai tĩnh tâm, dưỡng thần chuẩn bị quyết chiến. Dù rằng bây giờ xuất hành, với khinh công của Lưu Dung thì vẫn có thể vừa kịp lúc hoàng hôn hẹn ước, thì cũng thật là vô cùng khinh xuất.
Lãnh Bái Nhiên nhìn qua Lưu Dung một lượt, giày y đã mòn, vừa ướt vừa bẩn, rõ ràng đã bôn ba rất nhiều nơi mới đến đây. Chỉ việc đó thôi cũng đủ tiêu hao quá nhiều sinh lực trước khi quyết đấu. Hắn muốn tự sát sao? Lãnh Bái Nhiên tự hỏi.
Lưu Dung mở lời trước:
- Ta nhờ huynh giúp một việc.
Lãnh Bái Nhiên nhíu mày. Lần này là hắn đột nhiên muốn bỏ chạy. Cái việc khiến Lưu Dung mở miệng nhờ vả, chắc chắn không đơn giản.
Một phần khác hắn lại muốn kéo Lưu Dung đi uống rượu. Chuốc cho y thật say, quên cả cái hẹn ngày mai, chắc là sẽ cứu được mạng y. Nhưng Lãnh Bái Nhiên lại không thích xen vào việc của người khác bao giờ. Kẻ trưởng thành làm gì thì cũng phải tự hiểu rõ hậu quả của mình.
Lưu Dung lại nói:
- Sau khi ta đến Yểm Quỷ nhai, nhờ huynh coi sóc trên dưới Hầu phủ ở Giang Nam. Hầu gia với ta có ơn nặng như núi, xin đừng để họ gặp thêm bất hạnh gì.
Y nói rồi cúi người bái chào Lãnh Bái Nhiên. Cử chỉ trang trọng khiến họ Lãnh có cảm giác y đang để lại di nguyện. Vết nhăn giữa hai chân mày Lãnh Bái Nhiên lại sâu thêm một chút. Hắn chưa kịp nói gì, thì Lưu Dung cũng đã đi rồi. Từ lúc đến đến lúc đi chẳng hề có một nét cười nào trên mặt.
Lại một chuyện lạ nữa. Lưu Dung và Lục Cửu vốn dĩ quanh năm đều có nụ cười. Nụ cười của Lục Cửu trong tiếng nói, lưu loát, rổn rảng, vì vậy mà họ Lục đã mở lời thuyết phục, chẳng ai từ chối bao giờ. Nụ cười của Lưu Dung trong mắt y, vì vậy mà kẻ khác gặp y luôn thấy rất an tâm.
Hiện tại trong mắt y tuyệt đối không có chút ánh cười nào, chỉ có phẫn nộ và bi ai. Bi ai nén vào trong lạnh lẽo, còn phẫn nộ tỏa ra khí chất sát nhân.
Chủ nhân Kiến Tuyết lầu ngước nhìn ngọn núi xa. Trong đêm sương mù lên từng lớp, từng lớp, chia tách núi thành từng vệt mờ ảo chồng lên nhau. Tuyết rơi xuống bám trên đường viền của đêm trắng toát, càng khiến khung cảnh thêm mờ mịt.
Đón một bông tuyết trên ngón tay, Lãnh Bái Nhiên búng nhẹ, làm tắt ngọn đèn bão trong tiểu lâu. Đèn vừa tắt, hắn cũng tung mình đi, ngay lập tức hắn đến Hầu Gia, Giang Nam, chỉ hy vọng mình sẽ không đến muộn.
Lãnh Bái ngày đêm không nghỉ, gần đến Giang Nam thì tin tức từ Yểm Quỷ nhai đã truyền về. Kết thúc trận chiến, Lưu Dung rơi xuống vực thẳm, đã chết. Tây Phương ma giáo giáo chủ rời khỏi Trung Nguyên.
Người trong giang hồ không ngớt bàn luận. Kẻ không tin vào cái chết của Lưu Dung có rất nhiều. Kẻ lo lắng ma giáo sắp tổng tấn công càng nhiều hơn. Thiên hạ một phen đại loạn.
Lãnh Bái Nhiên lại không ngạc nhiên với kết quả chút nào. Tình trạng ngày hôm đó, nếu Lưu Dung chiến thắng thì mới là chuyện lạ.
Nhưng nói Lưu Dung đã chết, Lãnh Bái Nhiên cũng không tin. Ngày nào chưa thấy xác, hắn nhất định không tin. Sự việc này chỉ là một tín hiệu. Lãnh Bái Nhiên dù không thích can dự vào các sự tranh đấu giang hồ, thì cũng đủ kinh nghiệm để nhìn ra phía sau còn có một thế lực lớn hơn đang tác quái.
Bất cứ thế lực nào đủ sức ép Lưu Dung đến cái chết, đều nhất định đáng sợ.
Lãnh Bái Nhiên vừa đến Giang Nam đã đến Lục gia trang tìm Lục Cửu trước tiên. Nếu có người nào biết rõ chuyện gì đang diễn ra thì nhất định là Lục Cửu.
Lục Cửu không có nhà, gia trang của họ Lục mấy đời truyền lại cũng đã bán xong rồi.
Bán cũng nhanh như lúc hắn bán Triêu Minh sơn trang và tàng thư viện của nhà họ Lãnh.
Lãnh bái Nhiên nghe Lục gia trang đổi chủ, ngay lập tức đi một mạch đến Hầu phủ. Hắn chỉ sợ mình đến không kịp.
Bất luận kẻ thù là ai, mạnh đến mức nào, hắn cũng phải đi không chút lưỡng lự.
May mắn thay, Lãnh Bái Nhiên đến nơi thì nhà họ Hầu vẫn bình an. Thậm chí còn có người đến trước cả hắn: Tịch Lam tiên tử Thu Thủy Thanh.
Hầu Toàn Phương không tin tin tức, một mực muốn đến Yểm Quỷ nhai tìm xác. Chính là Thu Thủy Thanh đã khuyên nhủ ba ngày ba đêm liền để Hầu gia chịu chấp nhận sự thật, bày bố tang lễ.
Lãnh Bái Nhiên không tham dự, chỉ mục kích từ xa. Tang sự tổ chức suốt bảy ngày. Suốt bảy ngày hắn quan sát từng khách đến tham dự.
Nhân sĩ trên giang hồ kéo nhau đến rất đông. Thu Thủy Thanh rất tích cực phụ giúp tang gia. Chỉ có Lục Cửu là không đến.
Chuyện phi lý ngày càng phi lý hơn. Người cuối cùng nên xuất hiện trong tang lễ của Lưu Dung lẽ ra nên là Thu Thủy Thanh. Vị tiên tử này lớn hơn Lưu Dung vài tuổi, tính tình cổ quái. Y chết, nàng có lẽ sẽ thả hoa, uống rượu trên hồ Động Đình, không chừng còn bắt vài cô tài nữ hắn từng yêu thích đến dìm chết theo. Nhưng nàng ta một thân áo trắng, dập đầu trước linh cửu thì có nằm mơ Lãnh Bái Nhiên cũng không tưởng tượng ra nổi.
Cái chết của Lưu Dung, họ Lãnh nhìn chỗ nào cũng thất bất ổn.
