Câu chuyện xứ AlefA tôi viết mười năm trước. Suốt mười năm thay đổi nhiều lần, cho đến giờ vẫn đang chỉnh sửa kết cấu một lần nữa. Vì chỉnh sửa lại câu chuyện, nguồn cảm hứng cũng dẫn tôi đến các bức tranh mới cho các triễn làm đang thực hiện tại Bergen: Fragments of Dreams (tháng 5) và Sleeling Beauty (tháng 10).
Bên dưới là một số trích đoạn cũng như tranh minh họa đã thực hiện trước đó. Các thông tin khác sẽ sớm được cập nhật thêm.
*
Mở đầu
Người ta tin rằng linh hồn đầu tiên ra đời từ nỗi cô đơn của thượng đế và bị thần linh lưu đày trong một mê cung không ngừng lặp lại.
Mê cung đó gọi là AlefA, đại lục cổ xưa nhất mang hình đồng hồ cát với hai mặt trời sinh đôi. Mặt trời Đỏ nóng bỏng ở phương nam, mặt trời Trắng lạnh ở phương bắc và một lời nguyền ở vùng đất trung tâm, địa hạt của con người. Lời nguyền viết: Nơi đây, mọi sự kiện đều diễn ra hai lần. Bắt đầu – kết thúc cùng song hành trong một vòng tròn vĩ đại, vô tận.
*

I. Ngọn lửa Trắng xứ AlefA
Trong tất cả các triều đại ở xứ AlefA, không thời đại nào ngắn ngủi và kỳ vĩ như thời Hoàng Kim ở Cựu Thế Giới. Tất cả các giống loại quy tụ dưới bóng thành Shakyasünsir và sự trị vì của đức vua Dolomiti. Tháp Lửa được xây nên bằng lời thề hữu hảo giữa công chúa Elpis và mười ba chúa rồng vĩ đại.
Tuy nhiên sự huy hoàng của triều đại Dolomiti chỉ vỏn vẹn năm mươi năm trước khi bị chôn vùi trong những cơn gió hoang vu. Sự sụp đổ của thời Hoàng Kim khiến cho Cựu thế giới bị chia cắt bởi bình nguyên Quên Lãng và sông Chết. Những trận chiến liên miên kéo dài giữa các dân tộc suốt hơn bốn nghìn năm cho đến khi Mario Novas – Nhà Khai Phá và Thánh Giả Edwin Kierkegaard hiệu triệu đồng minh thống nhất vùng đất Trung Tâm. Bờ cõi của con người sau khi ổn định, được chia thành Cửu Đại Đô Thành do chín vì vua cai quản. Cả chín cùng tiên tộc phương bắc tuyên lời thề đồng minh trên đồi Hy Vọng mở ra một thời đại thái bình, thịnh trị mà trung tâm là dòng họ Novas đóng ở Vương Thành.
Trăm năm nối tiếp trăm năm, gia tộc Novas bắt đầu suy tàn. Những lời tiên tri lan truyền như cỏ dại, những điềm gở ẩn hiện trong giấc mơ của tiên tộc và các pháp sư. Tại thành Phố Bạc trên rặng núi Tuyết bao la, các trưởng lão tiên tộc canh giữ vòng tròn Cổ Vật tập trung lại. Bộ sách Thời Gian vừa tự động mở ra với một dòng sấm truyền trong quyển Vị Lai:
“Thứ bắt đầu từ linh hồn, sẽ kết thúc bởi thời gian. Vinh quang kết thúc bằng phản bội. Ánh sáng cứu rỗi lại bắt đầu bóng tối. Trên đôi tay kẻ nâng gươm Ánh Sáng sẽ kết thành định mệnh.”
Vòng tròn Cổ Vật có bảy món, do bảy Đại Pháp Sư canh giữ: Kí Tự Đầu Tiên, Cây Sự Sống, Bộ Sách Thời Gian, Gương Ký Ức, Cực Quang đã có người đại diện. Vị tiên nhân đại diện cho Gươm Ánh Sáng vừa qua đời, còn Liều Thuốc Trường Sinh chưa từng được tìm ra.
Trong số những cổ vật, Bộ Sách Thời Gian thường đánh đố, nhất là quyển Vị Lai. Đôi khi phải mất hàng thế kỷ để các tiên đoán trở nên có nghĩa. Riêng lời sấm lần này ứng nghiệm rất nhanh.
Không lâu sau, một chàng trai trẻ vượt qua cổng Linh Hồn, đến thành phố Bạc.
Các trưởng lão, theo đúng tập tục, đã chào đón chàng bằng nghi thức Gọi Tên. Chàng trai trẻ bước vào giữa vòng tròn Cổ Vật, nơi Cây Sự Sống vươn cao, phủ tàn lá đỏ thắm mênh mông.
“Mọi linh hồn sẽ không trọn vẹn nếu người ta không trải qua gian nan, thử thách. Ở đây, giữa thành phố Bạc, hãy bước lên, trước những cổ vật vĩ đại, tìm thấy tên thật của linh hồn ngươi và chứng tỏ ngươi xứng đáng.”
Chàng trai giữa vòng tròn, hào quang bao phủ lấy chàng lẫn các vị tiên.
Tên thật của linh hồn, vốn là một mê cung trùng điệp mà kẻ bước vào vòng tròn phải đi đến hồng tâm để tìm ra.
Chàng trai trẻ đi vào sâu, sâu mãi, không có chút do dự, đắn đo giữa các ngã rẽ. Chẳng bao lâu, chàng đã đến rất gần trung tâm của mê cung.
Tên thật của chàng vang lên trong tâm trí.
Điều chưa từng xảy ra đã xảy ra trong nghi thức Gọi Tên, tất cả các cổ vật rời khỏi tay những trưởng lão canh giữ, quây lấy chàng trai trẻ. Thanh gươm Ánh Sáng rèn trong mắt của mặt trời và trái tim của tuyết rơi vào tay chàng.
Ánh sáng từ thanh gươm chiếu rọi, vọng từng nhịp tim dồn dập, chàng trai trẻ nâng cao thanh gươm giữa Vòng Tròn.
Vòng tròn của bóng tối.
Vòng tròn của ánh sáng.
Cây Sự Sống, cội nguồn sinh mệnh
Gương Ký Ức, đôi mắt quá khứ.
Ký Tự Đầu Tiên, giọng nói của Cổ ngữ.
Bộ Sách Thời Gian, bàn tay định mệnh.
Cực Quang, lời chúc phúc của chư thần.
Và Gươm Ánh Sáng, sức mạnh công minh.
Những biểu tượng cùng cháy lên quanh gốc cây Sự Sống, kết nối tất cả ánh sáng thành một khối.
Toàn bộ mê cung linh hồn của chàng trai hóa thành một ngọn lửa khổng lồ. Cơ thể chàng cũng đang bốc cháy trong ánh sáng rực rỡ nhất từng được tạo ra nơi thành phố Bạc.
Ngọn lửa lan đi khắp hoàng cung Cổng Trời, cây Sự Sống lung lay và những chiếc lá đỏ như máu mùa thu lả tả, ngân nga…
Kể cả những tiên nhân và pháp sư lão luyện nhất của vòng tròn cũng cảm thấy đau đớn. Mắt, da thịt, máu, tim đều ngập trong ngọn lửa dữ dội chưa từng có. Rồi tất cả ánh sáng gom lại trên tay chàng trai trẻ, ngọn lửa tràn lan khắp quảng trường cũng tắt đi.
Vị tiên nhân lớn tuổi nhất trong số các trưởng lão bước lên trước, đôi mắt xanh biếc của ông nheo lại, lời thì thầm của ông như làn nước lan đi trong không gian.
“Chào mừng Ace Argyros của thành Bão Tố. Thành phố Bạc, thành phố của linh hồn sẽ luôn rộng cửa chào đón anh cho tới ngày cuối cùng linh hồn anh tồn tại. Giờ, chàng trai trẻ, hãy nói lên điều anh tìm kiếm”
Ace vẫn còn một chút ngỡ ngàng với những điều vừa xảy ra. Ánh sáng của thanh gươm vẫn còn trong đôi mắt tinh anh của chàng trai trẻ, cổ vũ chàng nói ra mục đích của mình:
“Tôi tìm kiếm đôi cánh của những người bay. Tôi muốn nhảy xuống từ đỉnh Phong Ba và trở thành một Avaestrider, kỵ sĩ gió.”
“Tất cả những Avaestrider đều phải nhận được lời chúc phúc của Cõi mộng từ khi sinh ra. Ngươi không có đôi mắt đen viền bạc.” Một trong các trưởng lão cảm thấy bị xúc phạm.
“Người đầu tiên trở thành kỵ sĩ gió cũng không sinh ra với đôi mắt đen viền bạc.”
“Cơ hội trở thành một người được chọn mỏng hơn chỉ mành treo chuông, anh vẫn muốn thử?” Vị trưởng lão mắt xanh đại diện cho Cây Sự Sống khuyên giải.
“Nếu không phải người được chọn,” chàng trai đáp, “tôi sẽ chọn con đường cho chính tôi.”
Trong đôi mắt trầm mặc của tiên tộc. Họ không ngăn cản thêm nữa. Chàng trai trẻ rời khỏi vòng tròn, đi thẳng lên đỉnh Phong Ba và nhảy xuống.
Những vị tiên âm thầm chờ đợi. Thanh Gươm Ánh Sáng tỏa một lớp hào quang nhẹ suốt nhiều ngày. Rồi những tiếng chuông băng vang vọng báo hiệu một kỵ sĩ Gió mới vừa xuất thế. Một người phàm, không được chúc phúc bởi cõi Mộng đã bay lên. Lời tiên tri của quyển Vị Lai đã bắt đầu thành hiện thực.
*
Thời gian thấm thoát trôi, hai mươi năm đã trôi qua, vừa đủ để một chàng trai trẻ trở thành một pháp sư vĩ đại.
Tất cả mọi sự vĩ đại đều có màu đỏ. Màu của máu và vị của đắng cay.
Thế giới rồi sẽ cạn kiệt phép màu và niềm hi vọng. Một chu kỳ sự sống nữa đã đến hồi kết thúc. Sương mù bao phủ và mọi vật đều không có hình hài, giọng thì thầm của một người đàn bà như gió thoảng. Khi ngày đó đến, Ace, chàng sẽ hy sinh điều gì để giữ lại một niềm hi vọng cuối cùng cho thế giới này?
Ace mở mắt.
Tiếng ồn từ bữa tiệc kéo dài đã ba ngày diễn ra khắp nơi từ thành phố Bạc trên rặng núi Tuyết cho đến cửu đại đô thành kéo chàng trở lại với thực tại. Liều Thuốc Trường Sinh vừa được tìm ra. Ace đã mang về từ mê cung Vô Niệm. Bảy cổ vật đã toàn vẹn, hứa hẹn một thời hoàng kim mới.
“Uống mừng hòa bình.”
Ken, bạn thân nhất của Ace, hét lên với một cốc rượu đỏ giơ cao, đỏ như những chiếc lá Cây Sự Sống. Rượu đỏ trên tay những pháp sư áo trắng, trên nền tuyết trắng mênh mông của thành phố Bạc.
Tuyết đang rơi, nhè nhẹ lất phất như những mảnh tro tàn bay qua mái tóc tỏa ánh ban mai của thần tiên.
Ace nhìn về hướng Cây Sự Sống, bóng dáng trầm mặc trên nền trời xanh và vầng hào quang tỏa ra từ nó thật tĩnh lặng. Liệu dưới những tàng lá có phải khúc hoan ca?
Hai mươi năm đã trôi qua, không biết bao nhiêu trận chiến, không biết bao nhiêu mất mát để truy tìm vết tích của Liều Thuốc Trường Sinh… vậy mà Cây Sự Sống lại đang câm lặng và trái tim Ace đầy bất an.
“Tình yêu của em.”
Chàng quay lại, tiếng nói êm dịu vừa cất lên mang lại thật nhiều an ủi.
“Ann”
Tình yêu của chàng, người đàn bà của chàng… Mái tóc như ánh tuyết và đôi mắt tím như bầu trời hoàng hôn, nữ tiên tri của Cựu thế giới.
“Đôi mắt chàng đầy lo lắng.”
Ace chạm nhẹ lên khuôn mặt người yêu, đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu.
“Ta chẳng giấu được em điều gì.”
“Cho em biết lý do đi.”
Ace cũng không biết phải giải thích như thế nào. Chỉ là linh cảm nối tiếp linh cảm mà thôi.
“Giấc mơ về buổi lễ Gọi Tên nhiều năm về trước luôn lặp lại. Giữa mê cung là tên thật của ta, lại là một mê cung khác… và ta nghe thấy cô ấy.”
“Cô ấy?”
Một thoáng bối rối, Ace nói tiếp:
“Người Đẹp Ngủ Mê trong cõi Mộng. Ta chưa từng mơ hay nghe thấy cô ấy trước đây.”
“Phải, chàng đã tự mình bay lên. Cõi Mộng của chàng và Người Đẹp không hề giao nhau.” Ann âu yếm những góc cạnh trên khuôn mặt người yêu. “Người đàn bà ngủ là một ẩn dụ về cái đẹp bất khả xâm phạm và không bao giờ trọn vẹn. Biết đâu chàng nghe thấy cô ấy vì một thời đại tốt đẹp vừa mở ra.”
Ace bác đi:
“Nếu vậy, cô ấy không nên nói về những tai ương.”
“Tai ương ư? Điều đó thật phi lý.”
Ann thốt lên và bỗng nhiên nàng thấy sợ hãi như vừa được gọi tên một điều cấm đoán.
“Cổ Vật cuối cùng, Liều Thuốc Trường Sinh lại tượng trưng cho sự phi lý, có phải là sự phi lý khi hoàn thành vòng tròn không? Thật lạ lùng, nhưng ta cảm thấy dòng chảy của phép thuật đang rời khỏi bản thân mình và khỏi mảnh đất này.”
*
Không lâu sau bữa tiệc mừng, tại đô thành Trung Tâm đức kim thượng thứ mười ba nhà Novas bị đầu độc chết. Hoàng đệ tạm thời kế vị.
Sắc lệnh đầu tiên của tân vương là phục hồi nghi lễ hiến tế, tuẫn táng hoàng hậu đang mang thai cùng với tiên vương.
Lời đồn khắp nơi rộ lên rằng chính tân hoàng đã giết chết cựu hoàng. Em đã giết anh.
Bạo loạn bắt đầu giữa các thế lực phò trợ tiên đế chống lại tân đế. Xứ sở của loài người chìm trong chiến loạn.
Các kỵ sĩ gió từ thành phố Bạc cứu được hoàng hậu đang mang thai ra khỏi dàn hỏa khiến tân vương nổi cơn thịnh nộ. Tân hoàng tuyên chiến với thành phố Bạc, huỷ bỏ liên minh đã tồn tại suốt ba trăm năm và thề ước với các thế lực hắc ám.
Những phép thuật bảo vệ vùng đất con người khỏi bóng tối của phương Nam cũng vì vậy mà biến mất. Đồng thời bảy cổ vật tụ hợp đã tạo nên một con đường bắc qua bình nguyên Quên Lãng và sông Chết.
Tiên tộc chưa kịp trở về Cựu Thế Giới thì chúa quỷ chớp lấy thời cơ nổi lên từ rặng núi Đỏ.
Vua của Lửa khao khát vinh quang và táo tợn hơn bao giờ hết. Máu nối tiếp máu đổ xuống, khơi rộng những lòng sông, xương trắng nới rộng những cánh đồng…
Cuộc chiến tranh giành ngôi báu bùng nổ giữa người và người, cùng lúc với chiến tranh giữa người và ác quỷ, giữa ma quỷ và thành phố Bạc và giữa thành phố Bạc cùng con người… Tất cả các cuộc loạn chiến cùng lúc đều vô nghĩa.
Bão đã nổi. Lòng tin đã mất. Niềm hy vọng vừa thắp sáng bị thay thế bằng tuyệt vọng. Các pháp sư, thần tiên, kỵ sĩ gió đều bị trở thành mục tiêu bị nguyền rủa.
Những kẻ cuồng loạn cắt lưỡi những người nói Cổ ngữ, phản bội và chặt tay chân các Avaestrider thất trận. Các thánh đường của tri thức bị đốt trụi, thế giới chằng chịt những vết thương.
*
Nội bộ kỵ sĩ gió cũng bắt đầu chia rẽ. Một số không còn lý do để chiến đấu sau khi tận mắt chứng kiến loài người tàn sát và tra tấn đồng đội. Họ bỏ đi về rặng Kirily.
Thương vong nặng nề khắp các binh đoàn phương bắc.
Những thành trì của con người cũng lần lượt thất thủ trước quỷ quân. Tân vương tối cao của Vương Thành đầu hàng và gia nhập cùng chúa quỷ.
Khi tình hình ngày một xấu đi, mọi cơ hội và hy vọng đã không còn, Ace quyết định ra đi tìm kiếm loài rồng, ngọn lửa sống, sức mạnh vĩ đại nhất còn tồn tại từ thời Hồng Hoang.
Dù tháp Lửa đã tắt, giao ước giữa mươi ba chúa rồng và công chúa Elpis vẫn còn giá trị.
Chàng ra trong ánh sáng đêm rằm, ngay trước khi thành trì cuối cùng ở Irisdunn sụp đổ và trở về vào lúc thành phố Bạc đã thất thủ. Chúa quỷ đốn hạ cây Sự Sống, đoạt đi Ký Tự Đầu Tiên.
Toàn bộ thế giới đứng cạnh nhau bên mép Đại Vực trong trận chiến cuối cùng: Bộ tộc Đồng Cỏ – những người du mục canh giữ thánh địa Đá, phương bắc, và cả các thần rừng cùng các đại tộc của quần đảo Vạn Ngọc đến tiếp viện. Các binh đoàn phiến loạn của cửu thành đến sau chót. Tất cả cùng thề tử chiến.
Lửa của chúa quỷ đã bao vây. Bầu trời tan nát lúc hoàng hôn đẫm đầy sắc đỏ.
Đó cũng là một ngọn lửa khác nổi lên từ biển khơi. Ace trở về cùng long tộc.
Lửa của rồng đốt cháy sắt thép, phá tan băng giá. Sức mạnh của rồng khiến ma quỷ lùi bước và các giống loài bên nhau bắt đầu lại câu thần chú cổ xưa đẩy lùi cái ác về phương nam.
Ký Tự Đầu Tiên bừng cháy trên tay chúa quỷ. Bài ca phục hồi sự sống vang lên trong ngọn lửa của long tộc.
Nhưng đó là lúc các kỵ sĩ gió ly khai cũng quay lại.
Những người anh em chào đón họ với vòng tay hy vọng.
Họ đáp lại bằng lưỡi kiếm. Hận thù và phản bội phá bỏ lời thề đoàn kết. Chú thuật cổ xưa tan nát bằng máu của sự phản bội đã trở thành một lời nguyền.
Phản chú của sự phản bội làm suy yếu nhanh chóng sức mạnh của long tộc, các chiến binh lần lượt gục ngã. Chúa quỷ đã gần kề chiến thắng.
Ace nhìn quanh.
Những chiến hữu của chàng đang chết… Vòng tròn mà chàng đã hoàn thành chỉ còn bóng tối…
“Chạy đi Ace”
Ken thét lên “Đưa Ann và hoàng hậu chạy đi… Về phía biển…”
Bạn thân của chàng bị nhận chìm trong biển quái vật đang bao vây và xẻ thịt họ.
Phụ nữ bị lũ quái vật hãm hiếp đến chết ngay trên chiến trường, đàn ông bị phanh thây, phản chú lan rộng khắp nơi.
Ace nhìn thấy hoàng hậu đang mang thai và những pháp sư còn lại của hội đồng tĩnh lặng bên mép vực thẳm sẵn sàng chờ đợi cáo chung.
Và Ann bên cạnh chàng.
Đôi mắt tím sâu thẳm không hề sợ hãi lại kìm nén một nỗi bi thương. Bàn tay nàng đặt lên bụng, cố giữ lại nỗi đau trong trái tim. Trên bờ sinh tử, Ace có thể cảm thấy, một sự sống đang lớn lên bên trong nàng. Đứa con của họ.
Ace nhắm mắt.
Trong khoảnh khắc, giọng nói đã im lìm của người đàn bà trong Cõi Mộng lại cất lên…
“Kẻ muốn vượt qua số mệnh, kẻ không từ bỏ, ngươi vẫn còn lựa chọn.”
Tất cả mọi thứ trước mắt chàng đều như chậm lại, chúa rồng gầm lên khi mũi tên của quỷ vương xuyên qua mắt trái. Long tộc ngã xuống đang sống lại thành những con rồng xương, tấn công đồng loại.
Khóc thương và hối tiếc chưa bao giờ là lựa chọn của Ace Argyros.
Ace ôm Ann một lần nữa, âm thanh của chiến trường lùi ra thật xa.
“Ta không thể thôi hy vọng…”
Và chàng bỏ đi, để lại nữ tiên tri với cái nhìn tan nát. Nàng lại có thể thấy tương lai.
Ace đến bên cạnh chúa rồng, nói với đức vua của long tộc Ban Mai bằng Cổ ngữ. Chúa rồng hoàn toàn im lặng. Rồi một điều chưa từng có tiền lệ đã xảy ra.
Chúa rồng rơi nước mắt, móng vuốt bấu chặt vào ngực Ace.
Máu thấm ướt vạt áo, trái tim đang còn đập của pháp sư được moi ra.
Vòng lửa của rồng nổi lên cùng vòng tròn Cổ ngữ. Một phép thuật hùng mạnh thổi qua vùng chiến địa như làn gió tháng ba báo hiệu xuân về. Trái tim đầy thù hận của ác quỷ chùng xuống. Ngay cả quỷ vương cũng thối lui.
Ace nắm chặt lấy móng vuốt rồng, vẫn tiếp tục sống bằng những cấm chú cho đến khi phép thuật được thực hiện xong. Cổ ngữ và lửa quấn quanh trái tim đầy máu, từ đó một ngọn lửa trắng cháy lên.
Thanh gươm Ánh Sáng vốn được rút ra, đâm vào trái tim Ace, giải phóng toàn bộ lửa cùng cấm thuật. Một nguồn sức mạnh vô song kết nối tất cả các sức mạnh từ thuở khai thiên lập địa… tất cả linh hồn cùng thời gian cuốn vào cùng một dòng xoáy.
Ma quỷ đứng lại quanh chúa của chúng.
Đã quá muộn!
Một cấm chú chưa từng có trên đời đã bắt đầu để hàn gắn vết thương: Điều tốt đẹp cuối cùng!
Ace đã lấp đầy những vết thương của thế giới bằng sự quên lãng, đẩy lùi khái niệm của không gian và thời gian, xoá sạch phép thuật trong vùng đất Trung Tâm đồng thời vẽ ra một đường ranh bất khả xâm phạm được bảo vệ bằng ngọn lửa của rồng và trái tim pháp sư.
“Thời gian sẽ ứ đọng nhưng không dừng lại. Chúng tiếp tục chồng chất và tan vỡ. Ngươi sẽ vẫn phải tiếp tục cho đến khi chúng có lại được sự cân bằng.” Chúa rồng răn đe.
Qua màn lửa bạc, Ace đáp:
“Hãy để nó diễn ra.”
Chúa rồng phủ lên Ace ngọn lửa cuối cùng. Lửa rồng đốt cháy linh hồn chàng, nước mắt rồng bảo vệ thân xác chàng. Cấm chú đã hoàn thành.
Phép thuật đang tràn lan khắp xứ AlefA dần gom tụ lại trong vòng xoáy của ngọn lửa Trắng. Chúng tuôn chảy khỏi cơ thể và tâm trí của tất cả các giống loài. Lịch sử của vùng đất trung tâm bỗng nhiên trống rỗng một quãng dài, mọi kí ức về phép thuật bị xóa sạch.
Thần tiên bị đẩy lùi về phương bắc, ma quỷ trôi dạt trở lại tận cùng phương nam, thế giới trả lại cho con người.
Một thời đại bình yên lâu dài đã bắt đầu… dài rất dài.
Dài hơn Ace từng nghĩ, dài hơn lẽ ra nó phải diễn ra.
