Cổ Ý – Xuân Phân: Đào Hoa (12)

Spread the love

Ghi chép của Tiêu Lâm đến đó là hết. Một vài đoạn cuối đã bị mất kể cũng không quan trọng. Trận chiến ở Đào Viên kết cục cũng đã rõ. 

Biết thiếu niên nhất định không hài lòng, lão già mù hỏi:

“Ngươi còn có kiến giải gì?”

Thiếu niên rải những tấm thẻ bài danh hoa lên mặt bàn, nói:

“Phù dung gả vào giang hồ, hải đường làm dâu hào môn, mẫu đơn đưa vào cung cấm. Danh bài mẫu đơn đã có từ rất lâu. Bốn mươi hay ba mươi năm? Những cô nương đắc sủng trở thành phi tử cũng không ít. Nếu chỉ là muốn cấu kết ngoại bang, thích sát thiên tử không cần phải chờ lâu như vậy. Sự kiện Đào Viên, diễn ra đúng lúc Tử thân vương sắp phải bàn giao lại binh quyền, Thiên cơ môn có địa vị vững chắc, hoàn toàn không phải trùng hợp.”

“Ý của ngươi như thế nào?” Lão già hỏi.

Cứ xem là vãng bối kể một chuyện mông lung…  Mấy mươi năm trước, Thiên Nhai cốc đã thành công cử mẫu đơn vào cung cấm đóng vai trò của Triệu Cơ, khi xưa. Nàng đắc sủng, sinh ra một hoàng tử mang dòng máu nhà Mộ Dung. Đến lúc hoàng tử cứng cáp, cũng là lúc Mộ Dung Thành gây dựng lực lượng đã đủ. Y lập biến Thần Kiếm Sơn Trang, rút khỏi giang hồ chuyên tâm cho con đường chính trị. Nhưng lại không ngờ bỏ mạng trong tay Kiếm Thần. Thế lực ở hậu cung mất đi chủ tướng, thất bại trong việc tranh đoạt hoàng vị. Lực lượng này cũng phải đợi đến khi hoàng tử lớn lên, gây dựng lại từ đầu. Mười năm để trưởng thành, trong vòng hai mươi năm lần lượt trừ khử bát đại trọng thần, bóp chết các mầm mống khác của hoàng tộc và liên kết các thế lực của phụ thân để lại trên giang hồ. Lúc có thể bắt đầu lại đại nghiệp thì lại là lúc giang hồ xuất hiện một Lưu Dung. Kẻ này lật đổ cơ cấu tập trung quyền lực trong tay minh chủ võ lâm, liên kết các vùng ngoại bang, trong vòng mười ba năm tạo thành một thế lực cân xứng với giang hồ của Mộ Dung Thành. Y không chỉ sử dụng võ công của Kiếm Thần, mà lại đứa trẻ sống sót trong Hồng Vũ Môn huyết án, quả thực đem lại không ít đe dọa. 

Hậu nhân của Mộ Dung Thành đem hết thù mới hận cũ trút lên Lưu Dung, từ lâu đã lập sẵn một âm mưu chờ y vào tròng. Thiên tử bị thích sát cần phải có người chịu tội. Sự kiện Kim Thiền giáp là mở đầu, hôn sự tại Đào Viên là cái cớ để Tử thân vương vắng mặt lúc thiên tử bị thích sát, còn Tiêu Lâm vốn được sắp xếp làm nhân chứng để trút hết trách nhiệm lên thanh y khách. Luận về thế lực hay thân thế, y đều có lý có tình để giết vua báo thù gia tộc. 

Đào Viên khống chế thành công Lưu Dung thì Tử thân vương sẽ ngay lập tức điều động lực lượng của Thiên Cơ môn, phối hợp với Liễu Tri Thu, dẹp yên loạn quân tây phương củng cố vị trí quân chủ của mình.”

Lão già mù an nhiên thưởng trà, gật gù hỏi tiếp.

“Ý của ngươi là Tử thân vương mới thực sự là Thiên Cơ tiên sinh? Vì vậy thanh y khách mới để Thiên Cơ trong tiệc lại cho bằng hữu của mình mà đuổi theo chân thân?”

Thiếu niên thoáng chút u buồn. Y nói.

“Cả cuộc đời Thiên Cơ trù tính, cuối cùng bị phá hủy trong tay thanh y khách, y không còn đường lui, cũng sẽ lôi kẻ thù của mình xuống địa ngục không lối thoát.”

*

Có những tương ngộ chỉ trong thoáng chốc mà khắc cốt ghi tâm một đời, một kiếp. Tiếng đàn của hoa đào trong lòng thanh y khách là loại tao phùng đó. 

Nhân gian hạn hữu, tri kỉ nan cầu, một lần yêu thương, cả đời bi khổ, y tuyệt không hối tiếc. Thanh danh, sinh mệnh y chẳng cần giữ thứ gì cho mình, chỉ mong có thể cứu được nàng.

Lam Lăng Vân giả dạng khéo đến mức nào, cũng một cái nhìn thanh y khách có thể nhận ra. Tiếng đàn của nàng trong rèm trướng lại là thật. Y kiên nhẫn không ra tay vì biết rằng sinh mệnh của nàng nằm trong tay kẻ khác. Cố gắng kéo dài khắc thời gian nào thì y còn có hy vọng lợi dụng sơ hở của kẻ đang khống chế nàng. Dù chỉ là một chút hy vọng mỏng manh cũng không thể từ bỏ.

Nhưng rốt cuộc kẻ trong rèm không một mảy may sơ hở.

Thiên Cơ giả ra tay, bóng rèm di chuyển, thanh y nhân lập tức đuổi theo. Khinh công Lạc Mai Điểm Thủy và Phù Dao Bát Bộ của y lừng danh thiên hạ, chưa từng có ai sánh kịp. Lúc đó, thi triển ra không chỉ là mười phần công lực mà tất cả sinh mệnh của mình. Ngay cả gió đông cũng không thể sánh bằng.

Y đuổi đến núi sau, nơi cấm địa dành để phạt tội kẻ phạm môn quy.

Núi sau quanh năm lạnh giá, sỏi đá khô cằn, căn nhà tranh bốn bề lộng gió để phạt tội môn đồ, dù lâu ngày không ai ở cũng tươm tất hơn xưa rất nhiều. Những vách rách đã được xây lại, trên đá sỏi cằn khô xung quanh, không hiểu sao mọc được một cây hoa đào đang độ đơm bông.

Dưới gốc đào hoa, Đào Hoa ngồi trong lòng Tử thân vương, y phục tân nương lộng lẫy, trải đó một khoảng đá lạnh, cằn khô. Xung quanh bọn họ là một dãy nam tử mặc áo trắng của tử tù bị trói tay quỳ gối.

Thanh y nhân nhìn thế cục có chút bất ngờ, nhưng mọi sự tập trung đều hướng về tân nương tử trong tay vương gia. Đào Hoa vẫn còn sự sống, trên đôi môi đỏ thắm, không biết la bi ai hay hạnh phúc chẳng thể nói thành lời.

“Mục kích khinh công của ngươi thật làm ta mở mang tầm mắt.” Vương gia có lời khen ngợi. 

Thanh y khách không đáp, chỉ lẳng lặng quan sát.

Bàn tay vương gia đặt lên cổ họng Đào Hoa, mỉm cười ôn tồn.

“Mười năm thật là dài, ta cũng đã giữ đúng trao đổi của chúng ta năm xưa, bảo tồn Hoa Đào toàn vẹn đến ngày ngươi mang lễ vật đến. Chỉ là mỗi lần ngươi cản đường ta, lại khiến nàng phải tự nguyện trả lại một chút. Mười năm, ngươi có biết bao nhiêu cơ hội để dừng lại chứ? Sao lại ép người đàn bà của mình từng ngày một phải uống độc dược, sinh mệnh chẳng còn lại bao nhiêu?”

Vương gia lại chỉ những người đang quỳ xung quanh, lại hỏi:

“Ngươi chắc không nhận ra, nhưng bọn họ đều có liên quan đến ngươi. Mười năm trước, danh sách ngươi đưa cho ta đổi lấy bình yên của nàng đã làm không ít đứa trẻ thành cô nhi. Là ta ra tay thì cũng là ngươi góp phần. Hậu nhân của những kẻ đó đều ở đây. Vào lúc ngươi tiến nhập vào Đào Viên này thì ta cũng đã cho chúng lựa chọn: một con dao trả thù ta, hoặc… tận hưởng người đàn bà của ngươi.”

Vương gia dừng lại một chút, tận hưởng sự thay đổi trên nét mặt thanh y khách. Thân vương xé rộng cổ áo nàng, vuốt ve những dấu vết vẫn còn lưu lại trên làn da xanh mỏng.

“Ngươi nghĩ bọn chúng chọn điều gì? Dù gì cũng từng là một dung nhan tú lệ, năm tháng có trôi qua cũng khiến người khác thưởng thức không thôi. Hoa đào đã rơi xuống bùn nhơ, ngươi vẫn còn muốn nhặt lại sao?”

“Đủ rồi.” Thanh y khách gằn giọng. “Buông tha cho cô ấy, ta cũng sẽ bỏ qua hết chuyện cũ. Phía trước vẫn là trời cao đất rộng.”

Tử Thân vương bật cười lớn:

“Bỏ qua sao? Ngươi có bỏ qua cho những kẻ đã làm nhục hôn thê của mình không? Hai mươi mấy năm nay sát nghiệp của ngươi so với sư phụ mình cũng không kém là bao.”

Tử thân vương vỗ tay, mộtcái bóng gù lưng, gầy mòn, gần giống một con linh cẩu từ huyệt mộ chui lên hơn là một con người tập tễnh bước tới trước mặt thanh y khách. Nét mặt đã đầy phẫn nộ của y bỗng chốc hóa thành quỷ dữ. 

Không còn là nộ hỏa nữa mà tỏa ra đầy sát ý.

Tử thân vương hỏi:

“Nhận ra ngục gia đã chiếu cố cả gia đình ngươi chứ? Hắn không quên ngươi được đâu. Bao nhiêu năm nay vẫn là muốn được chăm sóc cho ngươi lần nữa.”

Kẻ lưng gù run rẩy, khuôn mặt tái nhọn hoát nhăn lại, bị nỗi khiếp hãi vì sát ý của thanh y nhân lấn át, lại bị dằn vặt bởi ham muốn tiến về phía người kia.

Tử thân vương ném một viên sỏi nhỏ, đồng loạt cắt dây trói của những kẻ mặc áo tử tù đều được khai giải.

“Nếu ngươi cho bọn chúng một cơ hội trả thù, ta sẽ cho nàng một mạng. Ngươi yêu người đàn bà này đến mức nào?”

Bàn tay cầm đao của thanh y khách nổi đầy gân xanh, run lên từng chập.

Nhưng đao trên tay y không rút ra.

Lão gù lại tiến tới. Những tiếng lách cách vang lên khi lão dở ra trong vạt áo những dụng cụ tra tấn đã được sắp xếp tinh gọn.

Đám tử tù loạng choạng đứng lên, bối rối giữa thanh y khách và Tử thân vương. Những đôi mắt vằn đỏ giữa thù hận và bi thống dần trở nên điên rồ.

“Lần này… ta sẽ cắt bao gân của ngươi đầu tiên… ngươi không thể chạy nữa. Đã lớn thế này rồi… một cơ thể hoàn hảo làm sao…”

Cô gái trong lòng Tử thân vương cố vươn tay về phía Thanh Y Nhân, đôi mắt đẫm đầy lệ và giận dữ. Tử thân vương bóp chặt cổ họng thì nàng vẫn bất chấp vùng vẫy thoát ra.

Một trong những tử tù hét lên điên loạn, lao về phía thanh y nhân. Tiếng thét của một người đánh động tất cả những kẻ khác cùng lao về phía trước. Tử thân vương cười lớn, đã có thể ngửi thấy được mùi máu trong không khí. Là máu của kẻ thù hay máu của những con dê tế thần vương gia bày ra sẽ đổi đây?

Địa ngục, vương gia sẽ nhấn chìm kẻ áo xanh này xuống địa ngục sâu thẳm nhất.

Một tiếng động lớn vang lên, mặt đất rung chuyển.

Máu bắn ra cùng một vết đao chém nứt toan mặt đất. Chấn động mạnh đến nỗi Tử thân vương cũng phải mất vài nhịp định thần.

Cánh tay của lão gù cũng không còn. Đôi mắt lồi ra của lão chằm chằm nhìn vào cánh tay mình không thốt lên được tiếng nào.

Tiếng hét của hắn tiếp nối sau đó.

Và thanh y nhân áp sát tử thân vương. Rất sát, đủ để có thể đoạt lại được người.

Vương gia cười nhạt, đẩy nhẹ cô gái trong lòng về phía kẻ thù và lùi lại một đoạn.

Thanh y nhân ôm lấy nàng. Chỉ còn là một tử thi. Tâm mạch đã bị đánh đứt đoạn.

Hơi ấm vẫn còn, nhịp thở chỉ vừa mới dứt.

Y không bỏ cuộc, lập tức truyền nội lực xoa bóp tâm mạch cho tân nương, chỉ còn một tia hy vọng mơ hồ cũng quyết giữ lấy.

Những tử tù qua một cơn chấn động, cũng trấn tỉnh lại. Điên cuồng như ngọn lửa lớn, bốc lên rồi tan biến đi. Sống sót có ý nghĩa gì trong nỗi ê chề của một kiếp nhân sinh. Dẫu gì vẫn là một thân nam tử, chà đạp một nữ nhân vô lực để cầu sinh, bây giờ lại một lần nữa đối diện cường bạo còn có thể chống chế được điều gì?

Trong số những tử tù, có kẻ khụy xuống thất thần, có kẻ bất chấp bỏ đi, cũng có người đập đầu tự sát. Mùi máu đã dậy khắp nơi, tiếng la hét thống khổ của lão gù vang động thâm sơn.

Tử thân vương cười lớn. Bi ai, thống hận chảy cùng với máu. Kẻ đã không chọn đường đến thiên đàn thì chỉ có thể đi con đường vào địa ngục.

*

Lão già kể chuyện ngã ra tràng kỷ, với lấy tẩu thuốc vừa châm rít một hơi thật đầy.

“Ngươi nghĩ xem, thế trận ở Đào Viên lúc ấy sẽ thế nào?”

Thiếu niên cũng đang sắp xếp lại các sự việc đã xảy ra. Năm tháng chất chồng, những ghi chép của Tiêu Lâm chỉ là một rất nhỏ, một sự việc nhỏ xảy ra với riêng cá nhân Tiêu Lâm. Chắc chắn đã có những âm mưu lớn hơn rất nhiều diễn ra từ lúc thanh y khách đặt chân tới Đào Viên, thậm chí từ trước đó nữa.

“Sự việc ở Đào Viên không phải tự nhiên mà diễn ra. Mười năm Thiên Cơ môn tranh quyền đoạt thế khắp thiên hạ đồ sát không biết bao nhiêu môn phái, tiêu diệt không biết bao nhiêu thế lực chống đối, trận kết thúc chính là ở Đào Viên. Tất cả các đồng minh của Thiên Cơ tập trung tại đó, kẻ thù cũng tụ trung lại. Trận chiến này là cơ hội cuối cùng để đầu hàng hoặc là chết.” Thiếu niên nói.

Lão già mù gật gù, vẫn im lặng lắng nghe. 

Thời gian bàng bạc, trôi qua trong tâm trí, kích động bầu nhiệt huyết của gã thiếu niên trẻ tuổi.

“Bắt đầu trận chiến này, thanh y nhân vốn đã là người thua cuộc, đến dâng lễ vật chuộc người. Nhưng y từ đầu đã có dự tính khác, muốn lật lại thế cờ. Đào Viên chủ nhân đã không đoán được hết thế lực của y cài cắm vào tổ chức của mình, chiếu theo lời kể của Tiêu bộ đầu thì tới lúc này, thanh y nhân đã có thể chuyển bại thành thắng.”

Lão già mù nhả một hơi thuốc:

“Có vẻ ngươi lại có ý kiến khác?”

Thiếu niên đáp:

“Tử thân vương gia đã mưu đồ nghiệp lớn, muốn soán ngôi cả thiên tử, thì chắc hẳn đã có trù tính cẩn mật. Sự việc ở Đào Viên dù không theo ý đồ ban đầu thì cũng đã có kế hoạch dự phòng. Chính vì có kế hoạch dự phòng Tử thân vương vẫn rất bình thản đùa bỡn thanh y nhân.”

Điểm một nụ cười, lão già hỏi:

“Nếu ngươi là Tử thân vương ngươi sẽ làm gì?”

Đôi mắt thiếu niên sáng rực lên. Y cũng là một người thích chơi cờ, cũng đã nghĩ rất nhiều về điểm này. Bàn cờ lớn trước mắt, quả thực biến cố cũng chỉ là một tổn thất nhỏ trong đế vương đại nghiệp mà thôi.

“Kết cuộc ở Đào Viên sẽ không thay đổi. Tử thân vương không để bất kì ai có mặt tại đó còn có thể sống sót ra ngoài nên sớm đã bày bố hỏa dược. Vị trí bày bố nhất định vô cùng cẩn mật, chỉ cần phát động sẽ chôn vùi toàn bộ khu vực trong biển lửa, xóa sạch mọi manh mối.

Cũng vì vậy, Phong đội chỉ là một phần cảm tử trong lực lượng thực sự của Tử thân vương. Lực lượng chính nhất định còn đồn trú bên ngoài. Lực lượng này vừa không để bất kì kẻ nào sống sót thoát ra, vừa có thể ngay lập tức được thân vương điều động, tùy vào thế cuộc mà di chuyển.

Vãng bối đặt giải thuyết rằng Hộ Quốc tướng phủ nhận được mật báo của Tiêu Lâm do thanh y khách viết, sẽ xuất binh Tây ải. Cánh quân này xuất phát thì cũng là lúc Tử thân vương chiếm lấy tướng phủ, bọc hậu đánh tới, có đi mà không có về.”

Lão già mù gật gù, tiếp lời:

“Đúng vậy, Hộ Quốc tướng phủ chỉ cần xuất binh, bất luận là đến Đào Viên hay ra Tây ải thì cũng ngay lập tức chỉ mất đi hậu phương. Hậu phương mất mà ngay cả Tây ải cũng không ứng cứu kịp. Từ Đào Viên bố trí sẵn phong hỏa đài. Khi đài phong hỏa này được đốt lên, kích loạt liên hoàn hiệu ứng thì nội ứng ở Tây ải sẽ mở cửa thành, quân Tây Lĩnh quốc sẽ tràn vào ngay lập tức. Hộ Quốc tướng quân xuất kích phía tây là lưỡng diện giáp công, có đi không có đường về nữa. Ngoài ra, Tử thân vương cũng không phải là người thích chờ đợi. Đào Viên hữu sự thì cấm cung cũng sẽ đại biến.”

Đại biến mà lão nhân kể chuyện nói đến không có gì khác chính là thiên tử bị thích sát.

Hoàng thượng bị thích sát đã loạn, biên ải thất thủ lại càng loạn hơn. Thiên hạ phải đại loạn thì mới cần một Tử thân vương thân chinh dẫn đại binh dẹp loạn thành công, đường đường chính chính kế vị ngai vàng bỏ trống, dẹp bỏ mọi bia miệng. Hay ít nhất cũng nắm trọn đại quyền, bóp chết tất cả các thế lực manh nha phản đối.

“Ngươi nghĩ xem, thanh y khách nên làm gì vào lúc đó?”

Thiếu niên chỉ có một câu trả lời duy nhất:

“Phải xem thanh đao của y nhanh tới mức nào.”

Lão già bật cười. 

“Phải, là phải xem thanh đao của y nhanh tới mức nào, có thể một chiêu tuyệt mạng được Tử thân vương gia hay không. Nhưng bản thân y nhiều ngày lao khổ, dốc hết nội lực cố gắng cứu mạng hoa đào.  Thương thế tuy không nặng thì vẫn là ảnh hưởng không nhỏ khi vào trận quyết chiến. Tử thân vương lấy nhàn thắng mệt, bao nhiêu năm nay lại dốc lòng mài dũa thứ võ công khắc chế đao thức của thanh y nhân. Giao chiến trong tình trạng tốt nhất, thanh y nhân chưa chắc đã nắm được tiên cơ, đừng nói là lúc này, tâm tình y đại động, bất kể là mặt nào cũng không có cơ hội chiến thắng chứ đừng nói là đắc thủ một chiêu.”

Thiếu niên cầm lên chén trà của mình rồi lại bỏ xuống. Nếu quả thật Tử thân vương là hậu nhân của Mộ Dung Thành ngày trước, cũng đã học được một bài học vô cùng cay đắng.

Hà huống thanh y nhân cũng không phải Kiếm Thần, kẻ vong ngã vì kiếm, cho dù có thành ngạ quỷ từ địa ngục khởi sinh vẫn tuyệt đối vô địch. Thanh y nhân không những không vì đao vong ngã, y lại còn có rất nhiều sở thích khác, có rất nhiều việc hệ trọng khác phải chuyên tâm. Chính vì vậy thiên hạ nhớ đến con người y mà cơ hồ quên lãng đao pháp của y.

“Trận chiến giữa hai kẻ này kết cục tốt nhất cho thanh y khách là lưỡng bại câu thương, thiên địa đồng tuyệt. Dùng một chiêu tự sát lôi kẻ thù của mình cùng chết.” Lão nhân kể chuyện trầm ngâm. 

Thiếu niên uất nghẹn lắc đầu:

“Không thể như vậy!”

Lão già kể chuyện hỏi.

“Ngươi thấy có thể có một kết thúc khác sao?”

“Đó không phải là công đạo.”

Lão già mù lại rít một hơi thuốc, bật phì cười.

“Công đạo sao? Có sao?”

Thiếu niên siết chặt nắm tay:

“Thiên hạ vốn không có công đạo, ông trời vốn không có mắt. Nhưng vãng bối tin rằng công đạo nằm trong lòng người, là từ lòng người mà có hai từ “công đạo”. Một câu chuyện không thể truyền lại công đạo trong lòng người, không đáng là báu vật được hậu thế giữ gìn.”

Lão già mù lần này cười thật lớn.

“Xem ra, thanh y nhân đã dạy cho ngươi cách trở lại là một thiếu niên. Nhưng thanh y nhân có thể làm được gì đây?”

Thiếu niên cũng tự biết nếu mình rơi hoàn cảnh đó, chắc không thể nào bình tĩnh được. Y ngước mặt thở dài, nhìn những hạt bụi rắc rắc rơi trong nắng.

Bất chợt, thiếu niên kêu lên.

“Như lời tiền bối nói, thanh y nhân không phải Kiếm Thần. Y không chỉ có đao ở bên mình, mà còn có bằng hữu. Một đại phú hào giàu nhất thiên hạ, bỏ hết sản nghiệp vì y. Một tay kiếm khách lãnh ngạo vô song, cũng vì nằm vùng trong lòng địch nhiều năm, một người đàn bà mỹ lệ nhất thiên hạ, dù bị y từ chối tình cảm vẫn tiếp tục làm một hảo bằng hữu của y. Một người như thế hành sự vốn không dựa vào một thanh đao.”

Lão già mỉm cười tiếp lời:

“Y không chỉ có được sự ủng hộ của một hậu bối như ngươi, mà còn có được lòng kính trọng của Tiêu Lâm.”

Thiếu niên giật mình, chợt nhận ra:

“Phải… còn có Tiêu bộ đầu… vãng bối thực không dám nghĩ tới việc này…”

Lão già phá lên cười.

“Ngươi tự mình hãy nhìn vào trong hộp đi.”

Y làm theo, đôi mắt tinh anh chợt rực sáng.

“Ngọc Hồ cầm… Băng Tâm kiếm.”

Đôi bàn tay của thiếu niên run rẩy nhẹ, cầm lên hai báu vật từ xa xưa, đầy xúc động.

Bình thản quá, an nhiên quá! Hắc sắc của Ngọc Hồ ngưng đọng, vẻ trong suốt của băng tâm phẳng lặng.

“Không một chút oán niệm… oán khí nào nữa… rốt cuộc băng tâm đã quay lại với ngọc hồ sao?”

Lão già không nhìn thấy vẻ mặt của thiếu niên vẫn có thể hình dung ra. Lão nói.

“Trong đáy cổ cầm, ngoài Băng Tâm kiếm còn có câu chuyện về “công đạo” do chính tổ phụ của ngươi để lại trước khi vị tiền bối này thoái ẩn giang hồ, trở về trang viên ẩn mình trong núi sâu.”

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

error: Content is protected !!