Thanh Y nhân chằng màng thanh kiếm, cố tình kéo phu nhân ra phía sau mình, lại dùng chính máu của mình bắn ra một cổ đạo lực. Tinh tinh mấy tiếng đã rơi xuống mấy chục cây kim châm đang hướng về chỗ Đào Hoa hạ sát..
Sắc mặt phu nhân trắng bệch. Hoa đào thích sát thất bại, cũng là lúc tàn úa trong gió đông. Vậy mà kẻ giết nàng lại vừa cứu mạng nàng.
Những sát thủ trong bóng tối lần lượt ngã xuống, bất động. Y một lần nữa lại nhìn về rèm trướng bên trong, có lẽ phải dùng hết định lực mới cản được bản thân không xông đến.
Thanh y nhân tự điểm các huyệt đạo trên người, cầm lại dòng máu đã ướt đầm vạt áo. Y nhặt lên thanh kiếm, khuôn mặt ướt mồ hôi cũng không một chút biến động.
“Thanh kiếm này, vốn dĩ không phải để giết người. Con càng không phải một sát thủ. Lăng nhi, kiếm ý đã đánh ra, dù một sát na cũng không thể thối chí, nếu không dù đã cận kề, đối thủ của con vẫn kịp trở tay.”
Đào Hoa ngước nhìn y, đôi mắt đầy lệ.
“Sư phụ… đồ nhi đáng chết.”
“Con gọi ta là sư phụ, ta há có thể để kẻ khác tổn hại con sao?”
“Sư phụ…”
Đào Hoa bật khóc, chiếc mặt nạ da người rơi xuống, để lộ vẻ đẹp kinh diễm của một đóa phù dung trong gió mưa..
Thiên Cơ tiên sinh cau mày, trong giọng nói có mấy phần bực dọc.
“Sao có thể?… Lẽ ra giờ này Mạn Châu Sa đã phát tác…”
Máu nhuộm thắm áo xanh, vết thương không nghiêm trọng, mà cũng không hề nhẹ, vậy mà y vẫn có cái vẻ rất khoan thai, đến mức Thiên Cơ tiên sinh trong lòng bắt đầu tự hỏi vở kịch ở đại trướng này, ai mới là đạo diễn?
“Một mình ngươi có thể cầm cự đến bao giờ?” Đào Hoa chủ nhân đã có mấy phần khẩn trương.
“Lễ vật vẫn chưa dâng lên hết, môn chủ không muốn xem tiếp sao?”
Bên dưới, một người bước lên. Kẻ này không cần cởi mặt nạ ra Thiên Cơ môn chủ cũng biết rõ chính là Địa Tạng Vương của Diêm La phủ. Địa Tạng Vương từ lúc khởi nghiệp đến giờ, mười năm nay đều là thân tín của Thiên Cơ môn, tại sao lại bước lên dâng lễ vào lúc này? Chẳng phải Mạn Châu Sa y vốn đã dâng lên rồi đó sao?
Địa Tạng Vương cởi mặt nạ. Y vốn là một nam tử râu hùm hàm én, mắt to, mũi lớn, tướng mạo hung tợn, vậy mà mặt nạ cởi ra lại là một công tử mặt trắng, da thơm, tướng mạo phú quý. Người này so với mười năm trước chẳng già đi bao nhiêu, chỉ có tướng mạo bệ vệ hơn chút đỉnh, để dễ dàng hóa trang thành Địa Tạng Vương.
Đào Viên chủ nhân giật mình, lập tức nhìn vào đám người mang mặt nạ mai hoa bên kia. Tay phú hào tuấn tú này, lẽ ra phải ở trong số mai hoa đó, là kẻ Thiên Cơ môn cực kỳ lưu ý, không thể nào để thoát được.
“Không thể… ta chưa từng rời mắt khỏi ngươi…”
Vị công tử mặt trắng tủm tỉm cười.
“Quả thật là chưa từng. Chỉ là tại hạ từ trước khi bước vào Đào Viên này đã là Địa Tạng Vương. Còn người đóng vai tại hạ, lại là một bào đệ bên nhà nội thê, vốn vô cùng nổi tiếng với tài nghệ dịch dung.”
“Càng không thể… Ngươi không thể đóng giả Địa Tạng Vương mà ta không nhận ra được.”
Vị công tử lại cười.
“Dĩ nhiên môn chủ không nhận ra, bởi vì mười năm nay Địa Tạng Vương mà người tiếp xúc, đều chính là tại hạ.”
Lần này Đào Viên chủ nhân thật sự thất sắc.
Trong đám “nguyệt”, lại một người khác bước lên. Kẻ này vốn chỉ là một môn chủ thường thường bậc trung, của một môn phái trung bình trên giang hồ. Một nhân vật vô thưởng vô phạt, không để lại điểm nhấn gì. Hắn chưa cởi mặt nạ thì tiếng cười đã vang động. Tràng cười dứt, cũng lộ diện chính là gã Địa Tạng Vương râu rậm mắt to mà Thiên Cơ môn thường hay tiếp đón.
“Ta ở đây, ta ở đây. Ngươi bất ngờ lắm sao? Một kẻ vô xỉ như ta lại đi cùng với đám người thanh cao bọn hắn. Nhưng tên áo xanh kia là một hồn ma thì phải ở chỗ nào? Diêm Vương cung của ta có thêm một tửu quỷ không sợ trời không sợ đất thật rất náo nhiệt.
Còn tên mặt trắng này, vốn đã là bằng hữu của ta từ xưa. Diêm La Địa Phủ của ta là chỗ “âm hồn” trao đổi buôn bán với nhân gian, mà đã kinh doanh thì ta nên làm bằng hữu với ai mới phải? Nếu không có hắn, cũng không có cơ nghiệp của Diêm Vương cung ngày nay. Đổi lại sự giúp đỡ của hắn, mỗi lần yết kiến ngươi ta đều để hắn đi thay. ”
Vị công tử mỉm cười đáp lễ:
“Địa Tạng huynh quá lời rồi. Mạo danh huynh bất lâu, lại lấy Diêm Vương cung của huynh làm nơi trú ẩn suốt mười năm, thật là thất lễ.”
Địa Tạng Vương lại bật cười giòn dã, lấy ra một bình Mạn Châu Sa:
“Bình rượu Mạn Châu Sa trao cho các ngươi là một bản sao tinh xảo. Bình rượu thật vẫn trên tay ta, là lễ vật của bọn người này, dâng lên Thiên Cơ môn đòi người.”
Vị công tử mặt trắng cũng dâng lên lễ vật, chính là xá lợi tử của Linh sơn.
Thiên Cơn môn chủ có nằm mơ cũng không ngờ mười năm nay gã doanh nhân này lại đeo chiếc mặt nạ của Địa Tạng Vương. Y quả thực đã đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Thanh y khách lên tiếng:
“Ba lễ vật này ngày trước chính là các hạ yêu cầu ta. Nhưng Kim Thiền giáp vốn dĩ ta chưa từng chạm đến. Môn chủ đã đi trước một bước, giả danh ta trộm vật này trong cấm cung nên ta đành phải đem đến một món lễ vật khác cho đủ phần.”
Y dứt lời, từ trong Phong đội, thoáng một bóng người tiến lên. Người này thân thủ vượt ngoài sức tưởng tượng của nhân gian, chỉ thấy bóng thoáng qua trong võng mạc, thì người tự hư không đã xuất hiện trước mặt. Y vốn là đội trưởng đội một của Phong đội Nhạc Y Hàn, một kiếm khách có khuôn mặt cau có, đầy sát cơ. Vậy mà chiếc mặt nạ của Nhạc Y Hàn vừa rơi xuống, khuôn mặt bên dưới hiện ra lại càng lãnh khốc bức nhân.
Khuôn mặt này, lẽ ra không nên tồn tại nữa, lẽ ra đã là người chết mười năm trước. Y xuất hiện thì sắc mặt của Thiên Cơ đã đại biến như nhìn thấy quỷ.
Thiên Cơ quay sang nhìn Bách Hoa không chớp mắt. Vị phu nhân mỹ lệ thở dài.
“Cái chết của tay kiếm khách là thứ duy nhất muội che giấu huynh. Mười năm trước, là muội tha cho hắn đi.”
Phu nhân vừa dứt lời thì người áo trắng lãnh khốc vô tình kia đã ném bức thư đến tay môn chủ. Bức thư y đem đến nhìn cũng có vẻ rất bình thường, lại có thể khiến sắc mặt Thiên Cơ khó coi hơn cả thấy quỷ.
Thanh y nhân nói.
“Môn chủ rõ hơn ai hết, ta chưa từng trộm đi Kim Thiền giáp trong cấm cung. Cách thức ta trộm bảo vật, chắc chắn rằng Vân Lăng đã báo cho ngài, bản thảo thư của ta nàng hẳn cũng đã tuồn ra nên môn chủ mới ra tay với Kim Thiền giáp để sau này tiện bề đổ tội giết vua cho ta. Kim Thiền giáp vốn đã ở trên mình môn chủ, ta không trộm dĩ nhiên cũng không thể đem làm lễ vật đành dùng bức thư này thay thế vậy.”
Thiên Cơ môn chủ không cần mở thư cũng nhận ra chính là bức thư Tiêu Lâm gửi cho Hộ Quốc tướng phủ. Chủ nhân của Đào Viên nén giận, chỉ hỏi:
“Ngươi không thể cấu kết từ trước với Tiêu Lâm.”
“Ta không hề quen biết Tiêu bộ đầu trước đây.” Thanh y khách đáp. “Ta chỉ đánh tráo một lá thư trắng khi người của môn chủ vừa rời khỏi đây. Nhân tiện, cũng nhờ có bức thư mẫu này mà ta học được bút tích, văn phong của Tiêu thần bộ để soạn một bức thư khác vạch trần âm mưu ở nơi đây rồi tráo một lần nữa với phong thư trắng. Hiện tại có lẽ Liễu Tri Thu tướng quân hẳn đã bắt đầu củng cố binh lực phía tây thay vì đến nơi này.”
Kiềm lại cơn giận, Thiên Cơ môn chủ mỉa mai.
“Nhà ngươi xuất thân thi thư gia tộc, không ngờ lại dùng văn tài vào những việc trộm thư, giả chữ.”
Thanh y khách nhẹ cười.
“Nếu môn chủ không muốn thêm một lần nữa khiến gia tộc ta mang tội phản nghịch, thì ta cũng không phải nhọc công trộm vặt rồi.”
Địa Tạng Vương nghe bọn họ đấu khẩu cũng tham gia.
“Thiên Cơ, ngươi so đo mấy chuyện vặt vãnh làm gì. Con ma vô danh này trong diêm phủ của ta vốn rất thú vị, khiến cả người lẫn quỷ đều muốn kết giao. Ngươi lại chăm chăm kết oán với hắn thì đã đắc tội cả người lẫn quỷ rồi. Thay vì giết hắn, không phải nên uống rượu với hắn sao?”
Vị công tử mặt trắng bên cạnh cũng cười:
“Xưa kia ngài nghe lời muội muội của mình, gieo vào tim hắn một mối tình rồi cứ thế để hắn thiên nhai lãng tích, thành gia lập thất, đứng ngoài chuyện giang hồ có phải đã không có kết cục này?”
Địa Tạng vương lắc đầu.
“Phải, phải, có lẽ lúc này hắn đã thành một nông phu, tay bế tay bồng, đến cách cầm đao cũng không nhớ nổi. Ta thật sự rất muốn thấy tướng mạo đó của y.”
“Nhìn thấy y như vậy, không chừng ta lại muốn giết chết y.” Nam nhân lạnh lẽo kia cũng thêm vào.
Người áo xanh nghe bằng hữu nói về mình, chỉ có thể cười gượng. Bao nhiêu năm nay y hành hạ bọn họ không ít, lắng nghe bọn họ rủa xả một ít cũng là hợp đạo lý mà thôi.
Y hướng về phía Thiên Cơ môn chủ, nói:
“Dù gì đi nữa, tiệc cũng đã tàn, không phải cũng là lúc bỏ mặt nạ ra sao?”
Ngay lập tức, hàng loạt khách khứa đã dâng lễ đều đứng lên bỏ mặt nạ hoa mai ra. Kể cả các vị khách bị trói trên dàn hỏa, không biết từ lúc nào cũng đã tự do bỏ mặt nạ xuống, hoàn toàn đã được giải thoát.
Những người mang mặt nạ nguyệt cũng đứng lên, bọn họ tụ lại, mặt nạ vẫn còn đeo, xem ra đã một lòng quyết tử.
Ngoài chánh điện, Phong đội bao vây trùng trùng điệp điệp cũng đã sẵn sàng chờ lệnh Thiên Cơ tiên sinh. Số người của Phong và Nguyệt cộng lại, vẫn nhiều hơn mai hoa kha khá.
Tuy nhiên, mai hoa trong mùa xuân luôn có cái khí thế làm người ta kính trọng. Vị công tử thập phần cao quý trong số ba người dâng lễ vật, hướng về phía nguyệt, mở lời rất trang trọng.
“Các vị, xin hãy nhớ những điều ta từng bàn bạc khi cùng nhau đánh bạc mấy hôm nay. Đào Nguyên như giấc mộng, tỉnh lại chẳng còn nhớ gì. Ai muốn tỉnh mộng, xin mời lùi qua một bên, sau khi trăng tàn trong gió sớm, đường rộng, trời cao, mọi việc ở đây đều chỉ là hư huyễn.”
Mấy hôm nay, y dùng thân phận của Địa Tạng Vương, đối với tất cả những người tham gia đánh bạc đều đã có lời trao đổi. Bọn họ dù là hắc hay bạch đạo đều bị y nắm được yếu điểm hoặc đều có chuyện sẽ cần đến y tương trợ sau này. Y vốn dĩ là một doanh nhân giàu nhất thiên hạ, để trở thành kẻ giàu nhất thiên hạ, y cũng là người đã bỏ công thu thập thông tin nhiều nhất thiên hạ.
Không những vậy, ai cũng biết y là kẻ giữ chữ tín vô cùng cẩn mật. Vì chữ tín này mà y lập đại nghiệp, cũng vì vậy mà lời hứa của y không ai không tin tưởng. Không ít người trong số nguyệt đã thực sự đứng qua một bên.
Lúc này, thanh y nhân hỏi.
“Các hạ vẫn còn muốn tiếp tục?”
“Ta có thể không sao?”
Thiên Cơ tiên sinh không nhẫn nại nữa. Ngay lập tức xuất thủ, song hoàn trong tay y lao ra, khí thế dời non lấp bể.
Thanh y nhân tránh đi, thân ảnh như chim én đã biến mất, ngay lập tức hướng về nội trướng. Y vừa mất dạng, người đàn ông cao gầy, lạnh lẽo, mang theo xá lợi tử cũng rút ra một thanh kiếm sáng ngời như tuyết trắng phóng mình lên tiếp chiến với Thiên Cơ.
Lam Lăng Vân sắc mặt tái nhợt, vội vàng nắm lấy tay áo Bách Hoa phu nhân.
“Phu nhân, mau đuổi theo sư phụ…”
“Tránh đi.” Nàng gắt. “Ngươi vạn phần đáng chết, nhưng để ngươi chết ở đây thì lại có lỗi với sư phụ ngươi.”
Lăng Vân quỳ xuống, chẳng màn chiến sự trùng trùng tứ phương.
“Phu nhân… xin hãy đuổi theo sư phụ… tuyệt đối không thể để sư phụ gặp người đó.”
Sắc mặt Bách Hoa có mấy phần tái đi. Nàng thoáng nhìn về hậu viên, lại lắc đầu.
“Không ai theo y vào địa ngục được. Ngươi còn nghĩ cho sư phụ của mình thì bảo vệ thân quyến của hắn. Việc còn lại, không ai có thể giúp được cho hắn nữa.”
