Cổ Ý – Xuân Phân: Đào Hoa (10)

Spread the love

Thiếu niên đặt những tờ giấy cổ xuống, nâng niu như trứng, tựa hồ sợ làm kinh động đến năm tháng cũ. Những ghi chép của Tiêu Lâm đoạn sau bị mất rất nhiều. Các trang giấy cháy loang nhiều chỗ, vết mực nhòe cũng tro bụi, thật khó để đọc ra. Thiếu niên không một chút bất cẩn, nghiên cứu rất kỹ lưỡng. Trước mắt y chính là khoảnh khắc kỳ bí nhất, vĩ đại nhất trong lịch sử giang hồ ba trăm năm trở lại đây. 

Buổi tiệc sa hoa của Thiên Cơ môn chủ đã qua ngày thứ ba. Ngày thứ ba tiệc chính diễn ra trong Nội viên, số quan khách cũng hạn chế hơn hai ngày trước, vỏn vẹn khoảng một trăm người. Người đến đây dĩ nhiên đều là các yếu nhân có máu mặt nhất.

Yến tiệc linh đình, ca vũ nhộn nhịp, pháo hoa nổi lên, ánh đuốc cháy bùng khắp các góc của phòng tiệc, soi rõ một dãy tế đàn vừa được dựng lên. 

Củi đã chất cao ngoài sân, trên dàn hỏa khoảng chừng mấy mươi người bị trói, đều đeo mặt nạ, phục sức rất hoa lệ, đều là những người đã gây loạn đêm trước. Thiên Cơ chủ nhân và mời Thanh Y khách từ nội viện ra ngoài uống rượu, đi qua tế đàn liền nói:

“Những vị khách thích gây rối, phóng hỏa này, trở thành tế lễ trời đất trong một ngọn lửa lớn,thật là nhân quả tuần hoàn.”

Thanh y khách khoan hòa đáp:

“Hôn sự là chuyện đại hỷ, không phải là lúc môn chủ tha được ai nên tha sao? Ta có một bằng hữu chí thiết, ngày trước trên sa mạc y cũng khuyên ta mấy lời này, quả thật sau đó phúc khí, vận hạnh đều rất hanh thông.”

Thiên Cơ tiên sinh cười lớn.

“Các hạ có lòng nhân, ta tạm giữ mạng cho chúng vậy. Nhìn xem, đêm nay trăng sáng, hoa đào nở khắp nơi, thật là một quang cảnh hữu tình làm sao.”

Trăng tròn đang độ đẹp nhất, hoa đào trong thôn nở rộ, lả lướt cánh bay trải một thềm hồng phấn khắp các lối đi. Quan khách đều tới đủ, tay nâng chén rượu mà mắt không rời khỏi nhất cử nhất động của Thiên Cơ môn chủ và vị khách áo xanh kia. 

Môn chủ lại nói:

“Ta nghe nói các hạ thân là khách giang hồ, nhưng cầm kỳ thi họa đều không thua kém các danh gia. Ngày xưa có thất bộ thi, bây giờ đến bàn tiệc cũng tầm bảy bước, hay là các hạ hãy cho ta rửa tai, nghe một bài tứ tuyệt họa cảnh hôm nay vậy.”

Kẻ buộc phải làm thất bộ thi, hoàn toàn không phải vinh dự gì, là đã đến bước đường cùng phải làm thơ cầu mạng. Thanh y khách chấp nhận yêu cầu, cũng chẳng có vẻ gì khó chịu. Từ lúc y chấp nhận thì chỉ còn ba bước là đến bàn tiệc lớn.

Ba bước rất ngắn ngủi, thanh y khách dừng lại, ngắm nhìn hoa đào phủ phất, là bắt đầu đọc một bài tứ tuyệt theo đúng yêu cầu của chủ nhân:

“Nguyệt khởi Đào viên, thập lý hồng.

Loạn phong xuy mộng ám thôn không.

Đào chi sơ giá, thanh mai lạc.

Hỏa điểm sương hàn xuất lộ thông?”

Y đọc xong rồi ngồi xuống cùng bàn tiệc với Thiên Cơ chủ nhân. Chén rượu trên tay Thiên Cơ nâng lên rồi, lại đặt xuống. Chủ nhân vụt một tiếng khen.

“Ba bước một bài thơ hay, thật là khiến cho người ta phải ghen tài.” Chủ nhân lại nâng chén lên uống cạn, lại điểm một nụ cười nói tiếp. “Chỉ là hoa đào bao nhiêu lần đã gả cho gió đông, hai chữ “sơ giá” quá trang trọng rồi, không phải nên đổi thành “tái giá” mới đúng hơn sao.”

Thanh y khách không đáp, cũng không cười. Kẻ tinh ý lắm mới nhận ra bàn tay y cứng lại một chút rồi lại buông lỏng ra.

Thiên Cơ môn chủ lại nói:

“Bài thơ hay như vậy cũng nên diễn một vở kịch hay.”

Vậy là Thiên Cơ môn chủ cho diễn một vở vũ kịch được dàn dựng rất công phu: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc. Tất cả các vũ công đều đeo mặt nạ, y phục hoa lệ, nhảy múa lại câu chuyện bi hùng của Cao Trường Cung được thần thoại hóa. Điệu múa kể về vị tướng quân tài ba xuất chúng, có khuôn mặt đẹp như hoa một lòng truy đuổi sức mạnh. Một đêm tướng quân nằm mơ thấy quỷ ban cho cho chàng chiếc mặt nạ la sát hung tợn, che đi khuôn mặt tuấn lãng của mình, tăng thêm sức mạnh và hẹn chàng khi chiến công hiển hách sẽ quay lại đòi lễ vật. 

Lan Lăng vương tử lập biết bao chiến công, để rồi bị thiên tử nghi kị, ép vào chỗ chết. Quỷ lại xuất hiện hứa cho chàng thêm sức mạnh, để giết chết thiên tử, thoát khỏi hiểm nguy. Lan Lăng vương bẻ gãy chiếc mặt nạ, đánh nhau với quỷ. 

Ba ngày ba đêm khổ chiến. Lan Lăng vương giết được quỷ, toàn thân bị trọng thương, cuối cùng nhận lấy một ly rượu độc của thiên tử ban. Chết không nhắm mắt.

“Ta thích vũ khúc này, cải biên lại một chút lại thấy càng nhiều tư vị.” Thiên Cơ tiên sinh tấm tắc ban thưởng cho các vũ công. “Lan Lăng Vương kia suốt đời truy cầu sức mạnh, tới lúc quyết định lại chùng tay. Y đánh bại quỷ, lòng cũng không chút hả hê, uống lấy ly rượu độc lại càng thập phần cay đắng. Thật là một đời bỏ đi, các hạ thấy có phải không?”

Thanh y khách mỉm cười.

“Lan Lăng Vương tự mình có thể đánh bại quỷ, chiếc mặt nạ há có thể cho y thêm sức mạnh sao? Chỉ là một câu chuyện tâm động hay phướn động mà thôi. Tại hạ nghĩ, lúc cáo chung, y cũng đã tri thấu cái đạo lý vô thường đó.”

Thiên Cơ bật cười lớn.

“Các hạ thật có kiến giải khác người. Nào, cuộc vui còn dài. Lan Lăng Vương và quỷ vương đều đã diễn rất hay tốt ngày hôm nay, hãy lần lượt lên đây nhận thưởng.”

Quỷ vương bước về phía bàn tiệc lớn, nhận thưởng. Thiên Cơ tiên sinh ban rượu thì Thanh Y khách liền nói.

“Ly rượu này, ta mời có được không?”

Thiên Cơ rót đầy một ly rượu đưa cho thanh y khách.

“Dĩ nhiên rồi. Quỷ vương còn chưa mau bỏ mặt nạ ra.”

Thanh y khách hai tay cầm rượu, bước tới trước mặt quỷ vương. Quỷ vương tháo mặt nạ, chằm chằm nhìn thanh y khách, nét mặt nhăn lại, méo mó đi trong giây lát. Trong mắt y vừa là kinh hãi, đau đớn, vừa là tức giận, thật khó mà nói rõ cảm xúc.

Thanh y khách đi đến trước mặt quỷ vương, lại quỳ xuống, gọi hai tiếng “đại ca”.

Quỷ vương nghe hai tiếng đó, chẳng khác nào bị roi quất, bao nhiêu tức giận đều bộc lộ ra.

“Ngươi còn dám gọi ta là đại ca sao?” Quỷ vương quát lên. “Phụ thân của ta… ngươi có biết phụ thân vì ngươi đã đau lòng như thế nào? Ông ấy vì ngươi mà chết.”

Thanh y khách dập đầu không dám ngẩn lên. Quỷ vương lại càng nổi giận.

“Ngươi không nói gì sao? Không có gì để nói với “đại ca” này sao?”

“Đệ đối với nghĩa phụ không trọn đạo hiếu. Đối với đại ca đã làm việc bất nghĩa. Không có gì để thanh minh.”

Quỷ vương lùi lại một bước, lửa giận trong lòng không nguôi,  lặng lẽ hỏi:

“Ngươi có dám giữa quần anh thiên hạ thú nhận tội lỗi của mình?”

Thanh y khách ngẩn lên nhìn đại ca của mình. Nói từng lời rõ ràng.

“Đệ cưỡng đoạt đại tẩu của mình, vô luân, bất nghĩa, đã khiến cả nàng và đại ca phải chịu dày vò. Tiểu đệ đại nghịch bất đạo vẫn không có lòng hối cải. Hôm nay trước mặt đại ca, vẫn xin huynh hòa ly cùng đại tẩu. Nếu còn có cơ duyên gặp lại nàng, đệ vẫn nhất định xin cưới nàng làm thê tử. Đệ cam tâm gánh chịu người đời phỉ nhổ, bất luận đại ca trừng phạt như thế nào cũng không nửa lời oán trách.”

“Ngươi…” Quỷ vương giận đến nỗi chẳng thốt được lời nào, cây đại chùy trên tay làm đạo cụ trong vỡ diễn cũng ném xuống đập gãy, vụt thở dài.

“Ngươi phụ lòng cha ta, cũng đã bôi tro trét trấu lên danh dự của gia tộc của mình, song thân ngươi dưới suối vàng có thể nhắm mắt sao?”

Thanh y khách nhắm mắt lắng nghe, chẳng có nửa lời thanh minh. 

“Ta không có huynh đệ như ngươi. Từ giờ trở đi chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Thanh y khách lặng lẽ dập đầu ba lần xuống nền đá, ngẩn lên trên trán đã có vết máu. 

Y chẳng quan tâm thiên hạ anh hùng trong tiệc nhìn mình như thế nào, đứng lên bưng chén rượu, hướng về Thiên Cơ nói:

“Chén rượu này ta uống thay đại ca mình. Kính xin môn chủ để huynh ấy và gia quyến rời đi.”

Thiên Cơ môn chủ mỉm cười rất hài lòng.

“Họ đều là khách của ta, dĩ nhiên muốn rời đi lúc nào cũng được.”

Quỷ vương vội vàng kêu lên. 

“Đừng uống.”

Nhưng y cản không kịp. Chén rượu thanh y khách đã uống cạn rồi. Trên nét mặt y thoáng một chút đau đớn, rồi nhanh chóng lại rất bình thản. Trong trướng một người phụ nữ và hai đứa trẻ chừng sáu, bảy tuổi liền chạy ra ôm lấy quỷ vương. Quỷ vương ôm lấy bọn họ, gạt nước mắt, lại hướng về phía thanh y khách, vụt thở dài.

“Cả đời ta ngoại hình hay tư chất đều không bằng đệ. Hôm nay tư cách làm người cũng không thể so sánh. Thật hổ thẹn.”

Thanh y khách cúi đầu bái một bái.

“Đệ không dám xin huynh tha thứ, chỉ xin huynh nhẫn nại ở cạnh đệ cho đến khi việc này kết thúc.”

Thiên Cơ vỗ tay, lại truyền.

“Quỷ vương đã tháo mặt nạ, Lan Lăng Vương đến lượt ngươi rồi.”

Lan Lăng Vương là một danh tướng nổi danh với khuôn mặt đẹp còn hơn thiếu nữ. Quả thực đóng Lan Lăng Vương là một giai nhân cải nam trang. 

Nàng thả tóc xuống, phong tình vạn chủng, quả thật là một nữ nhân khuynh quốc khuynh thành. 

Thiên Cơ tiên sinh lại ban rượu, lại có lời giới thiệu:

“Đây là Bách Hoa, nghĩa muội của ta, các hạ chắc cũng biết nàng rất rõ. Ta nuôi dưỡng Bách Hoa từ nhỏ, yêu thương vô cùng, nhưng cũng giống như nghĩa huynh của các hạ, đều là nuôi ong tay áo. Hoa Hoa, muội xưa nay chưa từng làm ta thất vọng, cũng hiểu cái kết cuộc của mình khi phản lại ta?”

Bách Hoa phu nhân cười nhạt.

“Muội chưa từng phản bội huynh. Những việc huynh muốn muội làm, muội đều đã làm rất tốt. Huynh muốn muội tiếp cận hắn, thu thập thông tin để tạo ra một đóa hoa đào tất sát. Muội đã làm rồi, nhưng cũng đã nói với huynh, một mối tình không giết nổi hắn. Lẽ ra huynh nên để hắn đem hoa đào của mình đi, mai danh lãng tích thay vì dày vò bọn họ mười năm, ép buộc lãng tử phải trở thành kẻ báo thù.”

Thiên Cơ thở dài.

“Có lẽ muội không phản bội ta, nhưng vẫn giúp đỡ kẻ thù của ta.”

Bách Hoa mỉm cười.

“Huynh là nghĩa huynh của muội. Hắn là bằng hữu của muội. Huynh dạy cho muội lòng người hiểm ác, hắn cho muội thấy chân tình trong nhân gian. Huynh nuôi dưỡng muội, còn hắn… cho muội những tháng năm đẹp nhất. Muội không phản bội huynh, cũng không muốn phản bội hắn.”

“Vậy thì chén rượu này, muội cũng phải uống.”

Bách Hoa phu nhân vui vẻ nhận lấy chén rượu.

“Rượu của huynh ban, muội không thể từ chối.”

Nàng cầm chén rượu, quay về phía quỷ vương, xá một xá:

“Là ta đã bắt đi thanh mai trúc mã của các hạ từ khi nàng còn là một tiểu cô nương. Là ta cố công đào tạo, cũng là ta trăm phương ngàn kế đẩy nàng vào vòng tay y. Cả câu chuyện bi ai này bọn họ đều vô tội. Một ly rượu này ta không tạ hết tội, ít nhất cũng mong các hạ không mang thêm lòng oán hận với nghĩa đệ và thê tử trước đây của mình.”

Rượu uống cạn, nàng mới mỉm cười với thanh y khách. Đôi mắt phượng lấp lánh như trăng soi hồ lạnh, biết bao hoài niệm.

“Chúng ta quen nhau từ một chén rượu, tái ngộ cũng là một chén rượu, ngươi có hận ta thì đối với ta cũng là một đời một kiếp tận tình hoan hỉ.”

“Tiên tử bắt đi nàng nhưng không đẩy nàng vào vòng tay ta. Là ta tự mình nhảy vào lửa sao có thể trách người khác. Gặp lài tiên tử, dẫu gặp lại nơi vườn sâu trăng sáng, vẫn là tương kiến như sơ.”

Thanh y khách đáp lại. Bách Hoa phu nhân chớp nhanh mắt, giấu nụ cười sau tay áo rồi đứng cạnh bên y. Thiên Cơ chủ nhân nhìn xuống vở kịch mình đã bày ra cười lạnh, khoác tay về hướng bàn tiệc. 

“Tiệc vẫn chưa tàn, các vị nể mặt ta, lại xin mời an tọa.”

Thanh y khách quay lại phía đại ca của mình, bái một bái.

“Tiểu đệ không biết nhục nhã, xin huynh nhẫn nhịn ở cạnh đệ đến hết bữa tiệc này.”

Ca ca của y không nói gì, cúi mặt chẳng nhìn, chỉ vỗ nhẹ lên vai y rồi đưa gia đình đến ngồi cạnh thanh y khách.

Bữa tiệc lại tiếp diễn. Sênh ca nhã nhạc liên miên, lễ vật trọng hậu từng món, từng món được dâng lên. Mỗi người dâng lễ, Thiên Cơ tiên sinh lại mời rượu họ, mời vào nội trướng dự tiệc.

Đến chừng một chừng số quan khách đều đã dâng lễ vật, Thiên Cơ tiên sinh quay sang hỏi thanh y nhân.

“Ta nghe nói, các hạ vì ta đã cất công đoạt lấy ba món bảo vật đệ nhất thiên hạ đến đây.”

“Những lễ vật này, đã ở trong tay môn chủ gần hết rồi. Rượu ta uống là rót từ bình Mạn Châu Sa, Kim Thiền giáp hẳn ở trên người môn chủ. Chỉ còn xá lợi phật.”

Thiên Cơ môn chủ cười gằn.

“Tinh mắt lắm. Tam báu ta đã hứa giao lại cho Tiêu Lâm, cũng không nên chần chừ. Mời Tiêu thần thám lên đây.”

Hạ nhân vào trong, đưa Tiêu Lâm ra. Y mặc lễ phục rất tân kì, nhưng cơ thể có vẻ rất yếu đuối, nếu không phải có người dìu đỡ hai bên chắc là đi cũng không vững. 

Đợi cho Tiêu Lâm ngồi xuống, Thiên Cơ chủ nhân nói:

“Tiêu thần thám chờ cho một chút, tam báu ta đã hứa thu hồi và hoàn trả sẽ đưa đến cho đại nhân.”

Tiêu Lâm im lặng, chỉ cúi đầu như chẳng dám nhìn thẳng ánh mắt của thanh y khách. 

Thiên Cơ môn chủ lại hỏi:

“Tam báu là lễ vật các hạ phải dâng lên. Xem ra lời hẹn “đào chi sơ giá” này không thể thành hiện thực rồi. Các hạ còn gì nữa đây?”

Thanh y nhân chẳng chút do dự, đặt thanh đao của mình lên bàn.

“Chắc ta chỉ còn thanh đao này mà thôi.”

Đôi mắt Thiên Cơ môn chủ sáng lên một chút.

“Một thanh đao huyền thoại… lễ vật trọng hậu thế này, ta cũng phải hồi đáp cân xứng.”

Y sai bảo tùy tùng, đem đến một thanh kiếm.

“Các hạ là người sành sỏi, chắc biết lai lịch của thanh kiếm này.”

Thanh y nhân rút kiếm, sắc trong như nước, sáng lạn vô nhiễm…

“Ta sở học nông cạn, chưa từng nhìn thấy thanh kiếm này, chỉ có thể đoán… Sắc kiếm trong vắt, vô tục, vô niệm, một thanh kiếm lại không chút sát ý, chỉ có thể dùng hai chữ Băng Tâm.”

Thiên Cơ môn chủ bật cười.

“Quả nhiên lịch lãm. Băng Tâm kiếm thất truyền từ lâu, ta may mắn có được. Lại tình cờ có người dâng lên cho một cây Ngọc Hồ cầm. Cặp kiếm đảm cầm tâm này vốn đã thất truyền từ lâu. Nghe nói tiếng đàn của Ngọc Hồ khi có Băng Tâm trong mình lại thập phần vi diệu. Vừa hay phu nhân của ta là người cầm nghệ uyên thâm. Chi bằng mời nàng dạo một khúc.”

Thanh y nhân lạnh lùng đáp.

“Không dám phá hỏng nhã hứng của vương gia.”

Thiên Cơ môn chủ cho người đem đàn vào trong, lại gọi phu nhân ra sau rèm tấu nhạc.

Mấy tiếng tinh tang vọng lên, tiếng đàn quả nhiên trong vắt, truyền cảm hơn người. 

Cầm giả tấu một khúc hoan ca dành cho mùa xuân: Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ. Tịch dương trên sông, trăng dầu dãi, cố nhân ly biệt, cùng dưới một ánh trăng, mà chẳng nói được lời nào với nhau. 

Chẳng nói được lời nào, chỉ có tiếng đàn biến ảo, mang theo trong mình ý xuân tươi thắm, nhu tình miên man như cỏ hoang nơi sông vắng dập dìu ca vũ, bất chấp nỗi sầu ly biệt vẫn cuồn cuộn nhựa sống. Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ hay còn gọi là Tịch Dương Tiêu Cổ, vốn là một trong thập đại cổ khúc hoa lệ phi thường, vào tay cầm giả lại càng biến ảo vô song. Không những người ta có thể nhìn thấy đại giang bất tận, minh nguyệt tuần hoàn, mà còn cảm thấy nỗi sầu của nhân sinh thật nhỏ nhoi trong sức sống tiềm tàng của tiết xuân. Muốn là hoan ca thì là hoan ca, muốn là cổ vũ cũng là cổ vũ, thâm tình như nước dào dạt triền miên.

Thanh y nhân im lặng lắng nghe. Thiên Cơ môn chủ nhịp ngón tay theo nhạc, thập phần hưởng thụ. 

Khúc nhạc vừa dứt, quan khách tán thưởng, y cũng không cử động một ngón tay, đôi mắt nhìn về nội trướng không rời. 

“Đào Hoa, muội ra đây cùng ta mời rượu quan khách.”

Sau rèm chuyển động, người sau rèm yểu điệu bước đi. Từng bước thanh nhã, tựa sen hoa nở trên hồ vắng. Cổ cầm che nửa mặt, lại càng khiến người ta thấy hình dung ưu nhã, lưu luyến chẳng rời.

Nàng đến trước mặt trượng phu và thanh y khách, đặt đàn lên đùi, quỳ xuống mời rượu. 

Dĩ nhiên tiên khách hậu chủ.

Chén rượu của nàng vậy mà rơi xuống, thanh y nhân không biết lễ nghĩa, tùy tiện nắm chặt lấy bàn tay nàng. 

Đó cũng là lúc ánh bạc lóe lên, sắc hồng nồng đượm trong hơi rượu thơm.

Băng Tâm kiếm nhuyễn kiếm trong cổ cầm đâm vào cổ họng thanh y nhân. Y không những không tránh né, còn cố tình sấn tới. Thanh kiếm không cắt vào được động mạch trên cổ, nhưng quấn qua vai y, kéo một vết thương dài đến ngực.

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

error: Content is protected !!