Tuyết Giải (11)

Trăng tròn trên Yểm Quỷ nhai, sương mù lãng đãng trôi, tuyết phùn rơi nhẹ. Thập diện đều là sát cơ tiềm ẩn. Ẩn giả trùng trùng, sát thủ như mây… Lục Cửu và Lãnh Bái Nhiên nép mình ở một hốc đã trên vực thẳm, âm thầm quan sát. Càng quan sát Lục Cửu

Tuyết Giải (10)

Tháng hai là thời điểm lạnh lẽo nhất ở phương bắc. Yểm Quỷ nhai ở vùng cực bắc, lại là lúc thường hay bão tuyết. Tuyết dày, lại gió mạnh thổi, gần như chôn vùi cả ngôi thần miếu hoang phế trên Khốc Quỷ lộ.  Trong miếu thờ một vị thần kì lại, mặt mày

Tuyết Giải (9)

Lãnh Bái Nhiên huy kiếm. Thanh kiếm cướp được của tay quản ngục chỉ là một thanh kiếm tầm tầm thường thường, chẳng có cách nào so được với thanh Tuyết kiếm lừng danh của hắn nhưng uy lực hắn đánh ra vẫn vô cùng hùng hậu. Lãnh Bái Nhiên không bỏ chạy. Hắn xông

Tuyết Giải (8)

Cơn mưa nặng hạt đã ngơi dần, chuyển qua mưa dầm dai dẳng. Trong khu rừng trúc lâm râm mưa, Thu Thủy Thanh một thân hồng y, cầm theo một chiếc ô đỏ, một chiếc đèn lồng đỏ, thật giống một yêu hồ hiện hình người.  Nàng đi theo con đường độc đạo đầy lá

Tuyết Giải (7)

Tiểu nhị xem sổ sách, vui vẻ chỉ đường cho Lãnh Bái Nhiên. Mấy mươi bậc cầu thang dài như cả vạn dặm. Hắn đẩy cửa bước vào, rất sợ chỉ thấy một căn phòng trống. May mắn thay Tiểu Tuyết vẫn còn ở đó, lại đang rất vui vẻ. Vừa nhìn thấy y nàng

Tuyết Giải (6)

Chuyện kì lạ vẫn tiếp tục mấy ngày sau. Liên tục có rất nhiều kẻ lai lịch bất minh xuất hiện quanh vùng.  Dựa vào thân thủ của những người này, đều là cao thủ đệ nhất lưu, vậy mà Lãnh Bái Nhiên lại không nhận ra được người nào, có vẻ như chưa từng

Tuyết Giải (5)

Đường phố đã vắng hẳn người qua lại. Tuần phu gõ trống canh, quán ăn đêm thưa khách, thật tĩnh mịch.  Mùi thơm của một gánh mì xá xíu đưa đến mũi, Lãnh Bái Nhiên mới nhớ ra cũng hơn một ngày rồi mình chưa ăn gì. Hắn vào quán, gọi một tô mì xá

Tuyết Giải (4)

Sau bảy ngày thì lễ viếng kết thúc, đưa đi động quan. Quan tài dĩ nhiên không có xác. Đoàn người đưa tang dài hàng dặm. Hầu phủ cũng không định làm rình rang đến mức đó, chỉ là thiên hạ anh hùng lũ lượt kéo nhau về mỗi lúc một đông. Lãnh Bái Nhiên

Tuyết Giải (3)

Cứ mùa đông, Lãnh Bái Nhiên lại trở về Kiến Tuyết lâu giữa Mục Tinh Trì. Mục Tinh Trì đúng với tên gọi của nó, giống như một đôi mắt đầy những vì tinh tú, trong vắt, ẩn nhẫn, sâu thẳm. Trong đêm tuyết đổ lại càng như uống hết tinh tú từ trời cao

Tuyết Giải (2)

Tuy nhiên thực ra Lưu Dung thực ra chỉ bỏ chạy hai lần. Lần thứ ba Lãnh Bái Nhiên không cho y cơ hội để chạy. Hắn tìm đến vào lúc Lưu Dung đang ngâm mình trong hồ nước nóng. Cho dù y là nam tử, cũng không thể không có mảnh vải trên người

error: Content is protected !!