Cổ Ý – Xuân Phân: Đào Hoa (6)

Spread the love

Trăm năm sau có lẻ, trên ngọn Tuyết Sơn, thiếu niên nghe chuyện đọc đến đó thì báo cáo của Tiêu Lâm cũng hết. Y có chút nôn nóng. Y muốn nghe tiếp chuyện nhưng lão nhân mù đã hỏi:

“Ngươi không cần thắp đèn sao? Ta ngửi thấy mùi sương lạnh dần, mặt trời đã khuất bóng phải không?”

Thiếu niên giật mình nhìn ra ngoài, quả thật đã hoàng hôn. Y đứng lên thắp ngọn đèn mỡ gấu, hai chân xếp bằng trên phảng đều đã tê mỏi. 

Sương bốc lên từ núi, tạo thành một quần lam phía mặt trời chiều đã khuất, tựa sóng dạt xô nhau, đuổi theo hư ảnh chìm mất vào đêm tối.

Mùi mỡ cháy nồng nồng, lại thêm mùi củi vừa nhóm trong lò sưởi bốc lên ngai ngái. Dù vẫn còn rất muốn biết phần tiếp theo của câu chuyện, thiếu niên vẫn không hỏi nữa. Đã đến giờ chuẩn bị cơm chiều. Y đang tuổi tráng niên, có nhịn đói vài ngày cũng chẳng sao, nhưng y chẳng thể để một lão nhân mù lòa trễ bữa cơm tối vì mình. 

Lão nhân ngồi trên phảng, có vẻ đã ngủ gục rồi. 

Một lúc sau, thiếu niên bưng lên một mâm cơm có rau, có canh, có thịt. Đều là những món đạm bạc mà tươm tất. Bàn tay y vững chắc, bước chân y trầm ổn, những cảm xúc sôi sục ban nãy đều đã tiêu biến.

Lão nhân không cần gọi cũng mở mắt ra. Lão hỏi. 

“Ngươi có vẻ rất thưởng thức những công việc tẻ nhạt này?”

Thiếu niên dọn cơm ra, so thật đều đôi đũa, kê thật cẩn thận những chiếc ghế đã bắt đầu mục.

“Vãng bối thấy rất bình yên. Không phải lo nghĩ nhiều vốn là một loại hưởng thụ”

Lão già mù vịn vào tay thiếu niên ra bàn ngồi ăn. Lão nói.

“Một vài ngày với ngươi là bình yên, một đời người như vậy lại là tịch mịch.”

Thiếu niên gật đầu. Y vừa thấu hiểu lại vừa không đồng ý.

“Vãng bối lại nghĩ có chút khác biệt. Tịch mịch vốn là một phần của đời sống. Dù cuộc đời có nhộn nhịp như thế nào cũng không tránh khỏi. Dù là Lưu Dung khi xưa tung hoành bốn bể, thì mùa đông năm đó trên hồ Mạc Sầu, y vẫn đắm chìm trong tịch mịch. Nhưng vì y yêu cái tịch mịch mênh mông của đời sống, y mới yêu nàng nhiều đến thế.”

Lão già mù dừng đũa, thở dài.

“Nếu mắt ta không mù, ta có lẽ không tin ngươi mười sáu tuổi.”

Thiếu niên không đáp. Lão già mù uống một chút nước bâng quơ nói:

“Hoa đào từng nói thời gian không phải lúc nào cũng tính bằng năm tháng. Vì vậy nở trong một sớm sương mù, tàn trong một ngọn gió đông ngắn ngủi, cũng là một cuộc đời tươi đẹp.”

“Hoa đào cũng cất tiếng được sao?”

“Tinh linh của hoa đào thì có. Phải, từng có một tinh linh hoa đào hiện hữu.”

Nói rồi lão già lại nói thiếu niên lấy ra một chiếc hộp gỗ lão để sẵn trên bàn trà.

“Bản báo cáo của Tiêu Lâm, rất tiếc nửa sau đã bị mất trong một trận hỏa hoạn tại nội đô. Nhưng những thứ trong cái hộp gỗ này sẽ kể tiếp cho ngươi phần còn lại.”

Thiếu niên mở hộp, đôi bàn tay cớ hơi chút run rẩy, kích động. Y rất muốn biết phần còn lại của câu chuyện. Tiếc thay trong chiếc hộp gỗ chỉ là những tấm danh bài ghi tên các loài hoa, và một vài trang nhật kí. Thiếu niên không vội đọc những dòng nhật kí, mà chăm chú xem xét các miếng danh bài trước.

“Nếu vãng bối không lầm thì đây là các danh bài của các cô nương tại Bách Hoa Lâu. Các thẻ bài gồm tứ đại danh hoa: Mẫu Đơn, Phù Dung, Hải Đường… và Đào Hoa. Tinh linh hoa đào mà tiền bối nói có phải là một trong số những đóa đào hoa này.”

Lời đáp của lão già mù, không hẳn đã trả lời câu hỏi của thiếu niên.

“Danh hoa có bốn loại, mỗi loại không phải chỉ có một đóa. Mẫu Đơn được tạo ra để gả vào nhà vương giả, Hải Đường tạo ra để đứa vào nhà phú hào, Phù Dung tạo ra là để hôn phối với danh gia vọng tộc của võ lâm. Đào Hoa nhiều nhất, nhưng cũng sớm tan biến nhất. Bởi vì đào hoa khai nở chỉ một lần, mỏng manh, ngắn ngủi trước gió đông. Họ là các sát thủ sinh ra để giết các đại nhân vật rồi chết.”

Lão nói xong, buông đũa xuống, vỗ vỗ lưng.

“Lão đã mệt rồi, ngươi tâm trí vẫn còn tỉnh táo. Hãy xem cho kĩ rồi sáng mai, đến lượt ngươi kể cho lão nghe phần còn lại của câu chuyện ở Đào Viên.”

Thiếu niên đỡ lão trở về phòng nghỉ ngơi, lại quay lại dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ. Y rửa tay cẩn trọng, pha một ít trà cho chính mình, ngắm nhìn những nhủ băng đọng trên mái nhà một lúc rồi mới mở lại chiếc hộp gỗ, xem xét những vật bên trong. 

Thiếu niên thắp đèn suốt đêm, đọc rất kỹ từng thứ một, sắp xếp, ghi chép…

Sáng sớm hôm sau, tới lượt y kể chuyện. Câu chuyện của hoa đào.

Bách hoa lầu đào tạo danh hoa, danh hoa được nuôi dưỡng thì khi còn là một đứa trẻ. Tùy vào thực lực, khí chất mà mà phân vào các thứ hạng khác nhau. Chỉ có những đứa trẻ có tiềm năng nhất, dung mạo xuất chúng nhất mới được đào tạo thành danh hoa. Con đường của Mẫu Đơn cao quý, con đường của Hải Đường êm đẹp, con đường của Phu Dung chông gai hơn nhưng vẫn là còn toàn mạng. Hoa đào thì khác, khai nở một lần rực rỡ cũng là lúc cáo chung. Hoa đào thích sát đại nhân vật, mỹ lệ và bi ai.

Năm đó, đào hoa tổ được giao một nhiệm vụ đặc biệt, giết một người đặc biệt mà không nam nhân nào giết nổi. Bách Hoa phu nhân có nhiệm vụ huấn luyện các bé gái cho nhiệm vụ đó đã lao tâm tổn trí không biết bao lâu mới chọn được người thích hợp.

“Là một sát thủ nhưng không nên biết mình là sát thủ. Mỹ lệ nhưng không thể phô trương. Mỏng manh nhưng không yếu đuối. Đặc biệt phải mang trong trái tim một khát khao mãnh liệt với cuộc đời. Tinh linh này của hoa đào, thật xứng đáng.”

Thiếu niên đặt lên bàn những trang nhật kí được sắp xếp cẩn thận. Trang đầu tiên ghi chép như sau:

“Trong đào hoa tổ, chỉ có tỷ ấy từng sống ngoài nhân gian kha khá lâu, vẫn còn nhiều ký ức. Nghe nói, tỷ năm mười hai tuổi mới được đưa về đây. Lúc ta đến, tỷ tỷ đã mười tám tuổi. Tỷ khác với những người khác, phu nhân cũng đặc biệt khắc khe với tỷ. Tuy nhiên ta có thể nhận ra, phu nhân cũng đặt rất nhiều kì vọng.

Những buổi tối vắng người, tỷ tỷ hay kể cho ta nghe cuộc sống bên ngoài, đặc biệt nơi tỷ trải qua thời thơ ấu, một ngôi nhà trong rừng trúc. Tỷ nói, chính những rừng trúc dạy tỷ đàn. Tiếng đàn của tỷ vô cùng vi diệu, vượt ngoài thế tục. Tỷ vốn có thể trở thành mẫu đơn, vương giả thiên hạ, vậy mà tỷ lại lựa chọn thành đào hoa. Tỷ nói tỷ không muốn làm mẫu đơn bị giam cầm trong cung cấm, cũng không thích hải đường đấu đá chốn khuê trung. Tỷ cũng không muốn từ bỏ cầm nghệ, luyện võ công để trở thành phù dung. Tỷ chọn làm hoa đào, chỉ có hoa đào mới có đặc quyền trước khi chết, được có lại tự do trong nhân gian, một thời gian ngắn ngủi. 

Tỷ còn muốn nhìn thấy nhân gian lần nữa, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi cũng đủ rồi.

Ta ngược lại, không muốn trở thành đào hoa, chẳng có thi vị gì trong một cuộc đời ngắn ngủi.”

Trang nhật kí thứ hai cách trang đầu khoảng ba, bốn năm.

“Cuối cùng tỷ tỷ cũng đã thành danh hoa rồi. Lúc chúng tôi thành danh hoa, chúng tôi sẽ được chọn cho mình một cái tên để ra ngoài nhân thế. Phu nhân cho phép tỷ tự mình chọn. Tỷ nói, sẽ lấy lại cái tên ngày xưa cha mẹ đặt, vì nó thực sự là một cái tên rất hạnh phúc.

Ngày tiễn tỷ tỷ lên đường trông tỷ thực sự hạnh phúc. Tỷ tỷ sẽ có cuộc đời tự do của mình. Dù ngắn ngủi rồi chết đi vẫn là cuộc đời do mình lựa chọn.”

Trang nhật kí tiếp theo cách đó vài tháng.

“Phu nhân vừa đến báo cho chúng tôi biết, tỷ tỷ đã làm rất tốt nhiệm vụ của mình. Từ nay không cần đào hoa tổ nữa. Chúng tôi sẽ được phân lại vào các tổ khác. Tốt. Tôi sẽ không cần chết yểu nữa. Tỷ tỷ… rốt cuộc tỷ có hạnh phúc không?”

Thiếu niên lại đọc tờ nhật kí tiếp theo, mốc thời gian là hai năm sau.

“Vào ngày sinh nhật thứ mười ba của tôi, tổ Phù Dung sẽ đưa tôi đi làm nhiệm vụ. Dạo này có nhiều thiếu nữ nhỏ tuổi bị gửi ra ngoài làm nhiệm vụ từ rất sớm, nghe nói rất nhiều người đồng trang lứa với tôi đã chết.”

“Chỉ còn cách sinh nhật của tôi hai ngày, phu nhân dặn tôi đem một ít độc dược tẩm vào nhu yếu phẩm lên cấm địa ở núi sau. Người có vẻ buồn!

Núi sau khô cằn, lạnh giá là nơi phạt tội. Độc dược là để ban chết, có phải là xử tử ai đó? 

Tội chết thì dễ, tội sống còn khó chịu hơn. Lượng chất độc tôi tẩm thức ăn vào không đủ giết người, chỉ đủ hành hạ tội nhân sống không được, chết không xong.

Lên đến núi sau, tôi nhận ra đào hoa tỷ tỷ chính là người chịu tội.

“Tỷ vẫn còn sống?” Tôi hỏi ngay khi nhìn thấy tỷ tỷ. Tỷ chỉ cười.

Họ đã sắp xếp đưa tỷ về núi sau một thời gian rồi. Sống ở nơi khắc nghiệt, không có gì để ăn uống, trong một ngôi nhà tứ bề gió lùa, tự mình bươn chải như một nông phu. Nơi đây, không muốn chết đói thì phải ăn độc dược.

“Đây là cuộc sống tỷ truy cầu sao?” Tôi lại hỏi.”Thậm chí tỷ còn không có… đàn.”

“Tỷ đã có cuộc sống rất hạnh phúc rồi.”

“Hạnh phúc? Cuộc sống này sao? Không bằng chết. Vì cái gì chứ?”

Tỷ tỷ thả một ít than vào lò, vo một ít thảo mộc thả vào nước tuyết tan, bắc lên bếp, bàn tay lạnh tím tái. Than thậm chỉ không đủ để nước sôi.

“Phu nhân đã cho tỷ chọn, nhưng tỷ vẫn còn muốn sống. Tỷ phải chờ một người…”

Tỷ tỷ chẳng bao giờ nói hết câu đó. 

Tôi uống nước thảo mộc với tỷ rồi rời đi. Lúc đi ra tôi mới nhận ra những bó thảo mộc, dược liệu và cả các loài hoa khô treo trên mái ngói rất ngăn nắp. Tỷ không chỉ đang cố gắng chống lại chất độc buộc phải uống mà còn đang thực sự xây dựng một cuộc sống ở nơi này. 

Trốn đi không được, chết không được, thì cũng đành như hoa cỏ mọc nơi khe đá, kiên cường vươn lên.

Có lẽ cuộc đời ngoài nhân gian kia có rất nhiều thứ khiến tỷ hoài luyến. Nhân gian có lẽ thực sự rất hoa lệ bên ngoài.”

Chẳng bao lâu sau, tới lượt thiếu nữ viết nhật kí được ra ngoài. Những trang tiếp theo mô tả cuộc đời lưu lạc của nàng. Nhân gian bên ngoài không hề dễ chịu chút nào. Họ không dạy nàng võ công, lại bán nàng đi như một nô lệ. Người của Phù Dung tổ căn dặn họ sẽ luôn theo dõi và tìm lại nàng.

Tuy nhiên suốt nhiều tháng trời nàng không có bất kì liên lạc nào từ Bách Hoa Lâu. 

Nàng phải lao dịch rất khổ sở, lại bị cướp biển bắt đi. Cưỡng hiếp, bỏ đói, đánh đập, chuyện gì cũng đã trải qua. Nàng bị mua đi bán lại rất nhiều lần đến khi sức tàn lực kiệt, bỏ mặc cho chết đói trong hầm buôn rượu.

Lúc nàng tưởng mình đã chết, thì bọn cướp biển bị giết. Có ai đó cứu tất cả các nô lệ.

Nàng quá yếu để đi theo đoàn người, nên được ân nhân mang về cứu chữa. Không chỉ cứu chữa cho nàng, ân nhân còn cho nàng một cái tên rất đẹp, chăm sóc, nuôi dưỡng nàng rồi cuối cùng nhận nàng làm đệ tử.

Đó là lúc Bách Hoa lâu liên lạc lại. Nhiệm vụ của nàng là theo dõi sư phụ của mình.

Chẳng bao lâu sau nàng tìm thấy trong thư phòng của sư phụ một bức chân dung của tỷ tỷ. Họa tích của chính tay sư phụ vẽ.

Tờ nhật kí cuối cùng rất ngắn gọn.

“Ta đã đủ lớn để thấy mình xinh đẹp. Sư phụ, con có đẹp hơn tỷ tỷ không? Có đẹp không?”

Thiếu niên đặt những tờ nhật kỷ của nàng trở lại trong hộp, lại nói.

“Lam Lăng Vân, Phù Dung cô nương giả lại là Phù Dung thật. Thanh y khách khả năng rất cao đã cài nội gián vào trong tổ chức Đào Viên, ngược lại đệ tử của y lại là nội gián của Đào Viên. Trận chiến ở Đào Viên tuy chưa diễn ra, y đã nắm lấy bảy phần thua cuộc.”

Lão già mù hỏi.

“Ngươi còn nhận ra điều gì nữa?”

“Vãng bối muốn tạm gác lại câu chuyện này để nói một chút về Tiêu Lâm.”

“Câu chuyện bây giờ là của ngươi rồi.”

Vậy là thiếu niên nói tiếp:

“Tiêu Lâm, một kẻ chân ướt chân ráo tại Đào Viên, võ công bên ngoài là nhất đẳng hảo thủ, thì trong đào viên cũng chỉ là trên mức trung bình. Thanh y khách lại rất rành rẽ Đào Viên, rất cẩn trọng, tỉ mỉ, vậy mà giao cho Tiêu Lâm nhiệm vụ tìm người lại không giao cho y lấy một tấm bản đồ, một manh mối thì quả thực rất phi lý. Cái phi lý này nói lên hai điểm: Điểm thứ nhất, cô gái trong tranh tuyệt đối không ở trong phạm vi có thể vẽ bản đồ của Đào Nguyên ổ. Điểm thứ hai, nàng có lẽ ở một nơi mà chỉ Tiêu Lâm mới tìm được cách vào. 

Tiêu Lâm cũng đã nhận ra hai điểm này mà đến tìm Tử thân vương gia, bày ra câu chuyện đối chiêu nhận người để tho thương phải ở lại nội viện dưỡng thương. Y từng là đệ tử Thiếu Lâm, mối quan hệ với Không Ứng đại sư có vẻ cũng không tầm thường, vãng bối cho rằng y cũng đã từng học qua một phần Dịch Cân Kinh, vốn dĩ có thể phục hồi nội thương vô cùng nhanh chóng.

Nơi duy nhất có thể tìm ra người phụ nữ trong tranh chính là ở bên cạnh Thiên Cơ tiên sinh.”

Lão già mù thở ra, nhếch môi cười.

“Ngươi ám chỉ điều gì?”

“Ngày trước, Thiên Nhai chủ nhân cưới thanh mai trúc mã của Kiếm Thần làm phu nhân. Thiên Cơ thiên sinh nếu thực sự là truyền nhân của tổ chức này, cũng sẽ cố tình tạo lại một câu chuyện tương tự. Y dày vò Đào Hoa, cũng sẽ cưới Đào Hoa. Việc này không chỉ âm thầm tuyên bố về gốc gác của y mà còn góp phần đả kích đối thủ của y rất nhiều.”

Lão nhân vuốt chòm râu bạc, từ từ hỏi.

“Vậy ngươi nghĩ Tiêu Lâm trong thời gian ngắn ngủi ở lại nội viên có tìm được người?”

Thiếu niên trả lời:

“Tiêu Lâm không chỉ muốn tìm người. Dựa vào tính cách của y vãng bối cho rằng đầu tiên y sẽ muốn làm rõ mối quan hệ giữa Tử thân vương và Thiên Cơ tiên sinh. Tiếp theo y sẽ muốn tìm bảng danh sách Mai Hoa và Nguyệt. Việc tìm người sẽ là việc cuối cùng. Tuy nhiên nếu hai việc đầu Tiêu Lâm có thể đơn giản khám phá ra trong thời gian ngắn ngủi thì Thiên Cơ môn đã không phải là thế lực khuynh đảo thiên hạ thời bấy giờ. Cùng lắm Tiêu Lâm làm được chỉ có thể tìm người.”

“Dựa vào đâu ngươi đinh ninh y tìm được?”

“Nếu y không tìm được, thì Phù Dung cũng sẽ giúp y tìm được. Bởi vì nàng muốn sư phụ của mình nếm trải một ít thống khổ. Hơn ai hết, náng ám ảnh về cuộc đời của tỷ tỷ và nàng đã yêu sư phụ của mình tha thiết.”

Lão già mù nhắm đôi mắt lại, chẳng hiểu nghĩ gì mà im lặng một lúc lâu.

Hôm nay trời ấm hơn mọi ngày đôi chút, những dòng băng thạch tan, nhỏ lên hiên nhà từng giọt lách tách, khoan nhặt.

Tầm mấy mươi giọt nước rơi, lão già mù lại bảo thiếu niên kể tiếp.

Thiếu niên nói.

“Một cô nương chưa từng biết về cuộc đời, chỉ biết bức tranh nhân gian màu hồng của tỷ tỷ kể lại, để rồi khi thực sự trải nghiệm lại rơi vào địa ngục trầm luân. Lúc nàng từ bỏ là thanh y khách cứu vớt lấy nàng. Nàng là một thiếu nữ trẻ trung, lần đầu nếm trải ân cần, yêu thương, lại từ một nam nhân xuất chúng. Phù Dung lớn lên khắc nghiệt, mấy chữ sư đồ hữu luân, vốn không có trong mắt. Vãng bối suy đoán, Phù Dung tuy vẫn là nội gián của Thiên Cơ nhưng nàng đã không báo lại cuộc gặp của thanh y nhân và Tiêu Lâm. Bất luận là chuyện liên quan đến sư phụ và người phụ nữ trong tranh, nàng sẽ muốn tự mình giải quyết.”

Lão già mù thở dài, thốt lên.

“Đến bây giờ, ta bắt đầu không tin ngươi mười sáu tuổi.”

Thiếu niên chỉ cười.

Lão già ra hiệu cho thiếu niên nói tiếp.

“Lại nói về Tiêu Lâm, trong thời gian dưỡng thương ngắn ngủi tại nội viên, vãng bối tin chắc y đã gặp được người cần phải gặp. Chỉ là thoáng qua, nhưng cơ duyên hữu ý, y cũng biết được nàng sắp trở thành Thiên Cơ phu nhân. Tiêu Lâm nhất định choáng váng không ít.”

“Ngươi cho là y sẽ làm gì?”

Thiếu niên sắp xếp suy nghĩ của mình một lát. Y coi như mình là Tiêu Lâm, thực sự cảm thấy những hoang mang của thần bổ trăm năm trước, thực sự như hình thấy những suy nghĩ của tiền nhân.

Câu chuyện cũ, như một bức thư họa bị tàn phá, từng chút từng chút phải phục hồi lại, càng bỏ ra công phu tỉ mẫn thì cũng càng nhìn rõ từng chi tiết tinh xảo của bức tranh.

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

error: Content is protected !!